Trở lên trên
Đại Việt Truyền Kỳ - Còn tiếp>Chương 54 - Đơn Thương Độc Mã|Omanhtuphiasau
110 1
Chương 54 - Đơn Thương Độc Mã | Bạn đang thưởng thức truyện tiên hiệp hay của tác giả omanhtuphiasau có tựa đề Đại Việt Truyền Kỳ. Nơi mà các ngươi vẫn sống gọi là Trái Đất, thuộc hệ Mặt Trời, nằm trong dải Ngân Hà, thế nhưng đó..

Đại Việt Truyền Kỳ

Cập nhật: 19/06/2017
Tác giả: Omanhtuphiasau


[Mục 54]Chương 54 - Đơn Thương Độc Mã

Nửa ngày sau, liền thấy bóng dáng hai người từ trong Kỳ Trân Các bước ra. Nhưng mà thần sắc Phạm Văn Long có vẻ không vui, thấp thoáng vài tia thất vọng trong mắt.

Chả là sau khi bán xong đống nội đan linh thú, Phạm Văn Long theo như chỉ dẫn bước lên lầu hai, dạo quanh hồi lâu cũng sắm sửa được một ít tài liệu giúp tăng tiến tu vi và vài bộ công pháp hữu ích, hắn còn mua tặng Đức Hùng hẳn một bộ áo giáp phòng ngự. Bất quá, riêng bản thân lại không lựa chọn được món đồ nào thực sự ưng ý.

Tất nhiên, Kỳ Trân Các do đích thân Thánh viện quản lý nên nào có thiếu kỳ trân dị bảo, thế nhưng khi nghe chủ quầy báo giá, toàn là những con số khiến Phạm Văn Long phải ngã ngửa, không ngờ lên đến cả bảy, tám chục vạn, thậm chí có những vật phẩm trị giá tới mấy trăm vạn linh đồng.

Trong số đó, xuất hiện một thứ gọi là pháp bảo không gian, chính là một linh cụ cao cấp, mang thuộc tính hỗ trợ. Nghe chủ quầy quảng cáo, pháp bảo không gian bên trong giống như một căn phòng, mặc sức cất giữ đồ đạc, một khi hấp thu máu tươi nhận chủ xong, những người khác căn bản không thể mở ra, tuyệt đối là kho tàng di động tốt nhất. Lấy trường hợp như Phạm Văn Long, nếu trên người có pháp bảo không gian thì chuyến đi vừa rồi vào Tây Nguyên cấm địa, số lượng nội đan linh thú dẫu nhiều gấp vài lần đi chăng nữa thì cũng không thành vấn đề.

Phạm Văn Long nghe đến đó trong lòng hoan hỉ, tuy nhiên cái giá chủ quầy đưa ra cũng thuộc hàng trên trời, đến gần hai trăm vạn linh đồng, cuối cùng đành bấm bụng tiếc rẻ bỏ đi.

Dạo hết một vòng, sắc trời cũng đã sẩm tối, hai người liền dời chân đến một tửu lầu. Gần ba tháng không gặp nên có rất nhiều chuyện để nói với nhau, Đức Hùng hưng phấn kêu một vò rượu lớn, vừa đánh chén vừa vui vẻ tâm sự.

Thời gian qua sống bên trong Tây Nguyên cấm địa, không chạy trốn, chém giết thì tu luyện, Phạm Văn Long nào có thời gian nghỉ ngơi, vậy nên cũng muốn buông thả bản thân một chút, cùng huynh đệ say sưa suốt cả đêm.

Hôm sau, đợi đến lúc mặt trời lên quá đỉnh, Phạm Văn Long mới quyết định kéo Đức Hùng về, mặc kệ cho hắn cố sống cố chết đòi ngồi uống tiếp.

Hưng Yên ký túc, vừa đặt chân đến nơi, trước mắt Phạm Văn Long hiện lên một cảnh tượng hỗn loạn, nhà cửa hai bên đường xiêu vẹo đổ nát, đồ đạc bị mang ra đập phá tan tành, các mảnh vỡ rải rác khắp nơi, trông như một bãi chiến trường vậy. Riêng đám học viên mặt mày sưng tím, kẻ ôm đầu, người ôm chân, miệng không ngừng suýt xoa rên rỉ.

Lúc này, Đức Hùng vẫn còn choáng váng men say, nhìn thấy cảnh đó không nhịn được chửi đổng:

- Con mẹ nó, chuyện gì xảy ra thế này?

Không cần hỏi cũng đã biết thủ phạm gây nên chuyện này, Phạm Văn Long liền nói:

- Nhất định là do lũ người Phục Minh gây nên.

Đức Hùng hiểu ngay, căm hận mắng:

- Thật là một lũ khốn khiếp, ức hiếp chúng ta quá lắm!!!

Đúng lúc đó, chợt nhìn thấy bóng dáng Tiểu Mai hớt hải chạy đến, nhìn thấy Đức Hùng liền ôm chầm lấy hắn, mếu máo nói:

- Sao bây giờ ngươi mới chịu trở về, huhu…

Đức Hùng hoảng hốt, vội nhìn ngắm xem Tiểu Mai có bị thương chỗ nào không, thấy nàng ta yên ổn vô sự mới thở phào hỏi:

- Đừng khóc nữa, mọi chuyện là như thế nào, mau kể cho ta nghe.

Tiểu Mai đưa tay quẹt ngang hai hàng nước mắt, len lén nhìn về phía Phạm Văn Long rồi nói:

- Sáng sớm nay, mấy mươi tên Phục Minh kéo đến, la lối om sòm đòi tìm Long đại ca, sau khi lùng sục khắp nơi mà không thấy đâu, vì vậy mới trút giận lên mọi người.

Ng.u..n. .t.. .w.e.b.s.i.t.e. ./.

Cũng may bọn chúng chỉ xuống tay với mấy nam học viên, thế nên ta mới không sao cả. Nhưng mà đồ đạc nhà cửa đều đã bị phá hoại hết rồi, không biết bây giờ phải làm sao nữa, huhu…

Nói dứt lời, Tiểu Mai lại khóc nấc lên, xem ra đã bị đám Phục Minh dọa cho hoảng sợ quá đỗi. Đức Hùng nhìn không nỡ, vội vàng ôm chặt lấy an ủi, vỗ về.

Ngay sau sự việc xảy ra ngày hôm qua, Phạm Văn Long biết mọi chuyện vẫn chưa chấm dứt, chỉ là không ngờ bọn chúng đến nhanh như vậy, hơn nữa lại còn xuống tay với những tân sinh không hề liên can. Điều này, Phạm Văn Long tuyệt đối căm ghét. Sắc mặt hắn bỗng trở nên hung tàn, lửa giận dũng mãnh bùng phát trong đôi mắt, hai bàn tay siết chặt lại, sát khí ngưng tụ.

Tiểu Mai đang nằm trong vòng tay Đức Hùng, chợt cảm thấy không khí như bị cô đọng, bất giác ngó qua nhìn Phạm Văn Long, trong con ngươi của hắn phát hiện một tia huyết sắc le lói khiến nàng lạnh cả gáy.

Đột nhiên, Phạm Văn Long xoay lưng bước đi, hướng thẳng về phía dãy nhà cao cấp. Thấy vậy, Đức Hùng hoảng sợ gọi với theo:

- Phạm Văn Long, ngươi muốn đi đâu?

- Đám khốn kiếp này, nhất định ta sẽ không tha cho bọn chúng!

Nghe câu trả lời, trong lòng Đức Hùng đánh giật thót, biết chẳng thể nào cản được hắn, đành cắn răng chạy theo, được một đoạn vội ngoái đầu lại nói:

- Tiểu Mai, muội hãy về kêu thêm người đến đây, chúng ta cùng nhau đòi lại công bằng.

Ngay tại dãy nhà cao cấp, trên khoảng sân rộng đang có một nhóm học viên, nhân số ước chừng khoảng bốn mươi người, nhìn bộ dáng đứa nào đứa nấy hung hăng, bặm trợn, hiển nhiên đều là những thành phần bất hảo, không mấy tốt lành.

Bỗng nghe một âm thanh oang oang:

- Ta thấy kỳ Tân vương lần này, nhất định hội trưởng sẽ đoạt thứ hạng cao nhất. Đến lúc đó, Phục Minh được mở mày mở mặt rồi, hé hé…

Nghe nhắc đến, một tên vội hùa theo:

- Trong cảnh giới Nhân vực, hội trưởng của chúng ta còn phải sợ ai nữa sao? Hắc hắc…

Bỗng có thêm một tên chen vào:

- Cũng chưa hẳn, ta nghe nói mấy gã học viên khóa trước thực lực không tệ đâu.

- Hừ!!! Ngươi đừng quên hội trưởng còn có một vị đại huynh hiện đã đạt đến sơ giai Vương cấp, mấy dạng tôm tép kia làm sao có thể sánh bằng?

Đám người này hiển nhiên đều là thành viên trong hội Phục Minh, nhân vật được nhắc đến trong câu chuyện của bọn chúng không ai khác ngoài Trần Công Minh rồi. Cứ vậy, đám người xôn xao bàn luận, ai nấy đều tỏ vẻ phấn khích trước sự kiện Tân Vương sắp diễn ra.

Đang hăng say tranh cãi, đột nhiên, một âm thanh vang lên, chấn động màng tai:

- Đứa nào là thành viên Phục Minh, mau lăn cả ra đây cho ta!

Đám người bị làm cho giật nảy mình, sau vài giây trấn tĩnh sắc mặt biến hóa dữ tợn, quay đầu ngó nghiêng bốn phía, muốn tìm xem kẻ nào dám ngang nhiên vuốt râu hùm như vậy?

Rất nhanh, mọi ánh mắt đổ dồn về một hướng, cách đó không xa, hiện lên thân ảnh của một gã thanh niên thân vận trường bào màu xanh nhạt, chỉ là, khuôn mặt hắn lúc này trông vô cùng đáng sợ, đôi mắt đỏ ngầu như máu, quanh quẩn bên người còn có một luồng sát khí thâm trầm.

Không mơ hồ như mấy tên học viên Nhân vực cấp mười hai, mười ba, một vài tồn tại Nhân vực cấp mười bốn vừa phóng cảm ứng đã cảm nhận rõ ràng cảnh giới của Phạm Văn Long.

Một trong số đó nhảy ra chỉ tay quát lớn:

- Nhãi con, mày mới nói cái gì?

Nhìn thái độ biểu hiện bên ngoài liền đoán ra ngay thân phận đám người này, Phạm Văn Long không thèm trả lời, hỏi ngược lại:

- Không phải các ngươi đang muốn tìm ta sao?

Nghe vậy, gã học viên kia hơi giật mình, suy nghĩ một chút như nhớ đến chuyện nào đó, cười khẩy bảo:

- Phạm Văn Long? Nhãi con này, cuối cùng cũng chịu hiện thân à? Ta tưởng ngươi đã tìm đường trốn khỏi Thánh viện rồi chứ, hắc hắc…

Mấy kẻ phía sau nghe vậy cũng hơi sửng sốt, nhận ra thằng nhóc này chính là người khiến cả bọn vất vả tìm kiếm sáng giờ. Chẳng thể ngờ hắn lại tự động dẫn xác đến, đúng là thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa dám cả gan xông vào.

Tên học viên Nhân vực cấp mười bốn kia liền thúc giục linh lực hùng hồn trong người, thân hình như một mũi tên nhanh chóng hướng về phía Phạm Văn Long, quát tháo đe dọa:

- Tiểu tử, bọn ta chờ ngươi đã lâu!!!

Thấy người nọ mới đó đã phát động thế công, gương mặt của Phạm Văn Long liền trở nên băng hàn, năm ngón tay siết lại, thân thể trong nháy mắt cơ hồ bốc lửa, một luồng hỏa diễm bùng lên, đồng thời nắm tay đẩy thẳng ra quyết định lấy cứng đối cứng.

Quyền kình vừa xuất, không gian bỗng bị chấn động, giống như cơn sóng gợn khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Tên học viên kia vừa lao đến, bỗng thấy một nguồn kình phong khủng bố ập tới, cảm nhận sự cường đại ẩn chứa bên trong thì không dám coi thường nữa. Sau một tiếng gầm nhẹ, linh lực đổ dồn về cả hai bàn tay, thuận thế đánh ra, hung hăng chộp tới đối thủ.

ẦM!!!

ẦM!!!

Chỉ nghe thấy những tiếng đinh tai nhức óc không ngừng vang lên. Mọi người vừa nhìn lại đã thấy tên học viên Nhân vực cấp mười bốn trong nháy mắt nhảy lùi về phía sau tới trăm thước, sắc mặt tái xanh như tàu lá. Đôi môi hắn khẽ động, vừa muốn mở mồm nói chuyện thì một trận gió lốc đã tới ngay trước mặt, đồng thời một cự trảo sắc bén mang theo sức nóng bỏng rát, tựa hồ xuyên phá hư không chụp xuống đỉnh đầu.

Tên học viên hoảng hốt, thân hình lại lóe lên, thối lui về phía sau. Phạm Văn Long không để ý hết thảy, Phong Quyển Tàn Viên liền thi triển ra, cấp tốc bắt kịp đối phương.

“Vù, vù…”

Quyền phong thế như sấm chớp, chỉ trong nháy mắt đã hoa phá trường không, với tốc độ vô cùng kinh hoàng trực tiếp đánh thẳng lên ngực tên học viên.

Nhìn thế công mạnh mẽ, tên học viên hoảng sợ, hai tay vội vàng bắt quyết, rất nhanh hình thành lên một tầng hào quang bảo hộ ngay bên ngoài cơ thể.

BÙNG!!!

Một loạt chấn động quỷ dị đến đáng sợ trực tiếp truyền thẳng tới, xuyên thấu qua tầng lớp bảo hộ bên ngoài, dũng mãnh xộc vào trong cơ thể tên học viên kia. Chấn động kịch liệt đáng sợ nọ khiến lục phủ ngũ tạng của hắn kịch liệt rung lên. Đôi tròng mắt hiện vẻ sợ hãi cùng cực, khó có thể tin được.

"Phụt."

Một ngụm máu tươi trực tiếp từ trong miệng phun ra, đồng thời thân thể tên học viên như diều dứt dây bắn ngược về phía sau.

Ngay vị trí vừa dời đi, thân hình Phạm Văn Long lúc này mới hoàn toàn lộ diện, ánh mắt băng hàn lạnh lẽo, khiến cho lòng người phát sợ.

Đám thành viên Phục Minh khóe mắt như bị kéo giãn, bộ dáng thất thần không thể tin vào diễn biến đang xảy ra. Tất cả trong đầu cùng hiện lên câu hỏi: “Một tên Nhân vực cấp mười hai tại sao lại có thể phát động nguồn công kích bá đạo đến thế?”

Ngay cả Nhân vực cấp mười bốn cũng dễ dàng bị đánh bại, nếu đổi là bọn chúng chẳng biết có chịu nổi một đòn hay không? Xem ra, tin tức đám thành viên truyền về ngày hôm qua hoàn toàn là sự thực, người này thực lực cực kỳ khủng bố, không thể dựa vào cảnh giới thấp kém mà coi thường hắn, nếu không, nhất định sẽ dẫm vào vết xe đổ.

Nhìn cả đám ngây dại đứng chôn chân tại chỗ, tên học viên bị đánh bay kia gắng gượng bò dậy, bất chấp mặt mũi gân cổ quát:

- Đậu má, các ngươi còn chờ gì nữa, xông lên đánh bỏ mẹ nó cho tao!!!

Đám người bừng tỉnh, vội thu lại nét mặt, kế đến nhanh chóng nhào lên, thoáng một cái đã tạo thành một vòng tròn quây chặt Phạm Văn Long vào giữa.