Trở lên trên
Giai Kỳ Như Mộng - Đủ bộ>Chương 25 (tiếp)|Phỉ Ngã Tư Tồn
610 68
Chương 25 (tiếp) | Nguồn: truyenky.vn Giới Thiệu: Em đừng cho rằng anh đợi em Là do anh chưa gặp được một người tốt thôi Nếu mà gặp được, làm gì có chuyện đợi em Nhưng Vưu Giai Kỳ , đã nhiều năm như vậy anh vẫn chưa..

Giai Kỳ Như Mộng

Cập nhật: 25/01/2013


[Mục 49]Chương 25 (tiếp)

Chương 25 (tiếp)

 

 

Tình trạng của Nguyễn Chính Đông cuối cùng cũng dần dần ổn định, chỉ là dựa vào thuốc giảm đau. Tinh thần anh cũng coi như là tốt, có thể xuống giường hoạt động, nhưng càng ngày càng trầm lặng hơn.

 

Trước đây anh nói rất nhiều, Giai Kỳ ở bên cạnh anh, luôn phải đấu khẩu, nhung bây giờ Giai Kỳ dùng hết mọi cách trêu đùa anh, nhiều nhất anh cũng chỉ cười, xoa xoa đầu cô.

 

Cô cảm thấy chán nản, bởi vì sự đối đãi này giống như là với Giáp Cốt Văn.

 

Lúc Giáp Cốt Văn làm nũng, anh cũng chỉ vỗ vỗ đầu nó.

 

Buổi sáng hôm tất niên, bên bệnh viện cuối cùng cũng chịu chấp nhận, cho Nguyễn Chính Đông xuất viện một ngày, cho anh về nhà ăn tết.

 

Trong nhà rất náo nhiệt, mấy hôm trước Giang Tây tìm mấy người bạn đến, bố trí căn nhà rộng lớn như thế, nhưng lại bố trí giống như là Giáng sinh.

 

Giang Tây nghe Nguyễn Chính Đông phê bình như vậy, vô cùng buồn bã, kéo Giai Kỳ đòi lấy lại công bằng.

 

Giai Kỳ nói: “Nhìn thì hơi giống Giáng sinh, đâu đâu cũng là đèn màu sáng lấp lánh, mặc dù dán chữ Phúc, nhưng lại treo quả đỏ.”

 

Không khí vui vẻ ấm áp, mặc dù bình thường đến mức không chịu nổi, thật ra Giai Kỳ rất thích không khí vui vẻ náo nhiệt này, nhưng trên miệng lại không hề thừa nhận.

 

Giang Tây nói: “Bây giờ cô chỉ theo anh ấy thôi, cô trọng sắc khinh bạn, cô coi thường cô em chồng tương lai.”

 

Cô Lý và mọi người đều đã nghỉ phép về nhà. Căn nhà rộng lớn như thế chỉ còn lại ba người bọn họ, nhưng vẫn rất náo nhiệt. Giang Tây đưa ra chủ ý, dựa vào thoi quen của người phương Bắc làm sủi cảo đoàn viên, ba người ở trong phòng bếp, vừa xem tivi vừa đối địch với nhau, xắn tay áo lên như là một trận chiến lớn. Giang Tây đã chuẩn bi sẵn túi bột lớn, vô số nhân thịt, còn có các loai gia vị.

 

Giai Kỳ phụ trách vỏ bánh và nhân bánh, Nguyễn Chính Đông và Giang Tây phụ trách làm bánh.

 

Hai người bọn họ làm rất chậm, nhưng Nguyễn Chính Đông làm sủi cảo rất có ra hình ra dáng, đẹp hơn nhiều so với Giang Tây. Vì thế mà anh vô cùng đắc ý: “Bọn anh năm đó ở trong quân đội, tết đến đều làm sủi cảo, toàn thể quân binh cùng nhau làm. Đến đêm giao thừa, thủ trưởng quân ủy xuống cơ sở thăm mọi người, thấy anh làm sủi cảo, đều liên tục khen không tồi không tồi.”

 

Giang Tây không phục, lẩm bẩm: “Họ đa phần đều nhìn anh lớn lên, có thể không khen sao? Anh đừng thấy em làm mấy cái này không đẹp, em bọc nhân lớn, ngon hơn.”

 

Nguyễn Chính Đông cười: “Mấy cái đó của em lát nữa luộc sẽ bị vỡ hết, không tin em hỏi Giai Kỳ xem.”

 

Giang Tây nói: “Không cần hỏi cô ấy, dù gì cô ấy cũng theo anh, anh cũng bắt nạt em, người ta lấy vợ rồi quên mất mẹ, anh tốt lắm, ngay cả em gái cũng định quên luôn.”

 

Nguyễn Chính Đông chỉ cười. Giai Kỳ làm một cái nhân ngọt, nói rằng lát nữa ai ăn phải, năm tới nhất định sẽ may mắn hạnh phúc.

 

Tivi đang phát tin thời sự, vẫn phát theo lệ cũ tin tức người dân vui vẻ đón năm mới, các tỉnh thành phố vui mừng đón giao thừa, tiêu điểm thăm hỏi cũng chỉ là báo cáo công việc chuẩn bị đón tết.

 

Nguyễn Chính Đông nói: “Đài truyền hình của bọn em mười năm cũng như một ngày, chẳng có chút bất ngờ vui mừng nào cả.”

 

Giang Tây nói: “Ổn định đè bép tất cả, giám đốc đài truyền hình đã nói, thời khắc cả nước đều đón chào, không cần bất ngờ, chỉ cần vui là đủ.”

 

Nấu mỗi người một bát sủi cảo, những cái mà Giang Tây làm đều vỡ hết, nhưng ba người vẫn ăn rất ngon lành, ngay cả Nguyễn Chính Đông cũng không kìm được ăn mấy cái liền.

 

Gần đây dường như anh đã không ăn được gì.

 

Bỗng nhiên Nguyễn Chính Đông “A” một tiếng, Giai Kỳ vội vã hỏi: “Sao thế? Bỏng à?”

 

Anh chỉ cười.

 

Hóa ra là ăn phải chiếc sủi cảo ngọt, Giang Tây vui mừng, nói: “Anh à, năm tới anh nhất định sẽ kết hôn với Giai Kỳ, có kẹo ăn rồi.” Véo trộm cổ tay Giai Kỳ một cái, Giai Kỳ cười với cô, biết rằng cô ấy đã biết mình cố tình đánh dấu lên chiếc sủi cảo đó.

 

Giang Tây kề sát tai cô nói: “Cô với anh ấy giống nhau thật, không công bằng.

Ngu.ồn. t..we.bs.it.e ./

Ngày mai tôi nhất định phải đòi anh ấy một hồng bao thật lớn, cô cũng phải cho tôi một cái thật to.”

 

Giai Kỳ chỉ mỉm cười.

 

Đón giao thừa, vốn dĩ nên đợi đến chuông đồng hồ điểm 12h đêm.

 

Giai Kỳ sợ cơ thể Nguyễn Chính Đông không chịu được, đến khoảng 10h liền khuyên anh đi ngủ, anh không chịu: “Hai người đều chơi, bảo anh đi ngủ sao?” Thấy Giang Tây không có ý kiến gì, nói nhỏ với Giai Kỳ: “Trừ khi em đi ngủ cùng anh.”

 

Giai Kỳ nói: “Được.”

 

Làm anh đờ đẫn một lúc, Giang Tay chỉ cười: “Em chưa nghe thấy gì đâu, em không nhìn thấy gì hết.”

 

Giai Kỳ đưa anh lên lầu, cô về phòng thay quần áo ngủ, anh lại khóa cửa phòng lại.

 

Cô gõ cửa: “Chú thỏ trắng bé nhỏ ngoan ngoãn, mở cửa ra, ta không phải là sói xám, ta không ăn thị ngươi đâu.

 

Anh cười ha ha trong phòng, mở cửa cho cô đi vào.

 

Giường của anh rất lớn, kiểu giường phong cách Tây Ban Nha cũ, bốn góc đều là trụ khắc hoa, đã có nhiều năm tuổi. Giai Kỳ cảm thấy chiếc giường quá mềm mại, nằm xuống hơi bị chóng mặt. Hai người nằm trên giường, xem tivi, cô quay người lại ôm anh, tựa đầu vào ngực anh, anh cúi cuống hôn cô, nhưng chỉ là hôn, không có ý gì khác.

 

Các chương trình tết đều vô vị như mấy năm trước.

 

Ca múa hát, kịch nói vô vị, tiểu phẩm cứng nhắc, độc tấu khó nghe.

 

Giai Kỳ đùa: “Anh có quen giám đốc đài truyền hình không? Gọi cho anh ta một cuộc điện thoại phản ánh, thật sự không hay, anh ta phải nghe ý kiến của quần chúng chứ.”

 

Anh nghiêm chỉnh nghĩ một lúc: “Ồ, hình như có quen, nhưng anh quên mất số điện thoại của anh ta rồi.”

 

Cô cười tới mức vùi mặt vào lòng anh.

 

Anh kể một số chuyện lúc nhỏ cho cô nghe.

 

“Vốn dĩ lúc ông nội vẫn còn, bất kể là bận thế nào, đến tết mọi người trong nhà đều trở về, tất cả mọi người tụ tập lại, người lớn trẻ con có hơn 20 người, rất náo nhiệt. Ông nội mất, mọi người không còn tụ họp lại với nhau nữa. Sau này công việc của cha anh càng ngày càng bận, tết hàng năm, cha và mẹ anh lại phải ăn tết ở ngoài, ở nhà chỉ có anh và Tây Tử.”

 

“Năm nay mặc dù chỉ có ba người chúng ta, nhưng anh rất vui, thật đấy, trong nhà lâu lắm rồi không náo nhiệt như thế. Đó mới giống như là nhà chứ.”

 

Cô nói: “Vậy năm sau chúng ta cũng như thế này nhé, tốt nhất là năm sau chúng ta đã kết hôn, như thế có thể ăn tết cùng cha mẹ anh.”

 

Anh không hài lòng: “Cái việc cầu hôn này, sao em lại cướp trước thế? Cái này phải do anh làm chứ.”

 

Cô cười: “Anh cứ không chịu, em đành mở miệng trước thôi.”

 

Anh cười một lúc, nhưng lại không nói chuyện nữa.

 

Rất lâu rất lâu sau, bỗng nhiên anh hỏi: “Giai Kỳ, em yêu anh không?”

 

Không đợi cô trả lời, anh nói: “Thật ra, em vẫn yêu Hòa Bình đúng không. Như thế cũng tốt, thật đấy, mặc dù em nói với anh, cho em thời gian, để em yêu anh. Nhưng bây giờ anh cảm thấy thật sự vui mừng, em vẫn chưa yêu anh. Như thế chẳng may một ngày nào đó anh không còn ở đây nữa, em sẽ không quá đau khổ.”

 

Cô không dám động đậy, càng không dám mở miệng nói, chỉ sợ bản thân mình nhẹ nhàng động, nước mắt nóng ấm, sẽ chảy xuống hết.

 

Anh nói: “Cũng tốt, em vẫn chưa kịp yêu anh.”

 

Đôi môi anh hôn lên trán cô, cô không nói gì, cũng không động đậy. Cứ như thế, để cho anh ôm bản thân mình, rất lâu, cứ hôn như thế.

 

Cuối cùng, anh không động đậy, tay Giai Kỳ đã tê đi, dần dần rút ra, mới phát hiện anh đã ngủ.

 

Cô nhìn khuôn mặt anh chăm chú, gần đây anh gầy đi rất nhiều, ngủ giống như một đứa trẻ, tóc mai lộn xộn, bởi vì ấm, đôi má nhợt nhạt hơi có một chút hồng hào, nhìn như thế càng làm cho cô buồn hơn.

 

Một lúc sau, cô cũng ngủ thiếp đi.

 

Nửa đêm đột nhiên cô tỉnh dậy, nhưng không dám động đậy.

 

Anh không bật đèn, trong bóng tối mờ mịt có thể nhìn thấy, anh đau đến mức run lên, nằm co lại đưa tay ra lần mò thuốc giảm đau ở đầu giường, ngay cả hơi thở cùng vì đau mà run rẩy, nhưng lại cẩn thận, chỉ sợ đánh thức cô.

 

Cô nằm im lặng trong bóng tối.

 

Cuối cùng anh đã tìm thấy viên thuốc, liền nuốt vào như thế.

 

Cô không dám động đậy, cứ nằm yên như thế. Cứ như thế nghe tiếng thở nhẹ của anh, bởi vì đau nên anh nhẫn nhịn thở, thuốc dần dần phát huy tác dụng, anh ngủ thiếp đi trong sự mệt mỏi cực độ, còn cô nhắm mắt lại cho đến tận sáng.

 

Ngay cả nước mắt cô cũng không thể chảy.

 

Cứ đợi cho đến lúc Nguyễn Chính Đông tỉnh dậy, tư thế ngủ của hai người rất thân mật, giống như hai đứa trẻ, cô gối đầu lên cánh tay anh, rúc vào lòng anh.

 

Anh nhìn cô chăm chú, mỉm cười: “Này, tối qua gạo đã nấu thành cơm……em phải chịu trách nhiệm với anh đó.”

 

Cô cố tình nói thuận theo anh như là lời thoại trong phim lúc 8h tối: “Em uống say rồi, không nhớ gì hết, nhưng em sẽ chịu trách nhiệm.”

 

Anh ôm cô, còn mặt cô kề sát vào ngực anh, nghe tiếng tim đập của anh, thình thịch, thình thịch……..kề quá sát dường như là chấn động, làm chô cô vừa cảm thấy yên lòng, lại dường như vừa không yên lòng.

 

Giai Kỳ.” Giọng nói anh dường như phát ra từ trong ngực, ù ù.

 

“Ừ?”

 

Cô kề sát vào lòng anh, rất ấm áp, rất yên tĩnh, còn anh cuối cùng cũng không nói gì.