Trở lên trên
Giai Kỳ Như Mộng - Đủ bộ>Chương 26|Phỉ Ngã Tư Tồn
610 68
Chương 26 | Nguồn: truyenky.vn Giới Thiệu: Em đừng cho rằng anh đợi em Là do anh chưa gặp được một người tốt thôi Nếu mà gặp được, làm gì có chuyện đợi em Nhưng Vưu Giai Kỳ , đã nhiều năm như vậy anh vẫn chưa..

Giai Kỳ Như Mộng

Cập nhật: 25/01/2013


[Mục 50]Chương 26

Chương 26

 

 

Sau khi ngủ dậy Nguyễn Chính Đông thở ôxi một lúc, rồi uống thuốc, tinh thần tốt hơn rất nhiều. Anh và Giang Tây gọi điện cho cha mẹ, Nguyễn Chính Đông nói với cha mấy câu, bỗng nhiên nói: “Cha đợi một lát, con bảo Giai Kỳ chúc tết cha.” Sau đó liền đưa điện thoại cho Giai Kỳ.

 

Giai Kỳ trong chốc lát bị làm cho khiếp sợ đến đờ đẫn, cầm điện thoại lúc lâu không nói được gì, nghe thấy đầu đây bên kia cuối cùng vọng lại tiếng cười, nói vô cùng thân thiết: “Giai Kỳ, năm mới vui vẻ.”

 

Cô nói nhỏ: “Năm mới vui vẻ.”

 

“Gọi Giang Tây ghe điện thoại đi, ta nghe thấy tiếng nó cười ở bên cạnh.”

 

Giai Kỳ đáp “Vâng”, lập tức đưa điện thoại cho Giang Tây.

 

Sau khi Giang Tây nói xong, mẹ Nguyễn Chính Đông lại bảo Giai Kỳ nghe điện thoại, hỏi tình hình của Nguyễn Chính Đông, lại dặn dò cô giữ gìn sức khỏe, nói với cô rất nhiều.

 

Đến trưa Nguyễn Chính Đông hơi mệt, anh về phòng mình ngủ trưa.

 

3h chiều anh vẫn chưa dậy, Giai Kỳ hơi lo, đi lên lầu xem anh thế nào.

 

Nhẹ nhàng đi vào phòng anh, anh nằm trên giường quay lưng lại với cửa, không động đạy, dường như ngủ rất ngon.

 

Bỗng nhiên Giai Kỳ cảm thấy hoảng sợ, vội vàng đi lại, tim đập thình thịch, đưa tay ra, đặt lên vai anh.

 

Ngón tay hơi lạnh của anh bỗng nhiên đặt lên tay cô, làm chô cô giật bắn mình, anh không quay người lại, vẫn nằm ở đó, lại cứ nắm chặt lấy tay cô, giọng nói dường như rất nhẹ nhàng: “Em yên tâm, anh sẽ không lén lút chết đi đâu.”

 

Giai Kỳ nói lớn: “Mồng một đầu năm, không được nói những lời này, chẳng kiêng kị gì cả.”

 

Anh quay người lại, cười cười với cô: “Được rồi, đồng ngôn vô kỵ.”

 

Một lúc sau, lại nói: “Giai Kỳ, nếu có một ngày như thế, em đừng ở bên cạnh anh. Xin em nhất định phải rời xa, nếu không thì anh sẽ không chịu nổi đâu.”

 

Cô dường như mất kiềm chế, ngay cả giọng nói cũng thay đổi: “Anh nói nữa, anh nói thêm một từ nữa, em sẽ đi ngay lập tức, vĩnh viễn cũng không quay lại, anh có tin không?”

 

Anh cười một lát: “Anh lại thật sự hy vọng em đi ngay bây giờ, nếu có thể, vĩnh viễn cũng đừng quay lại nữa.”

 

Nước mắt cô chảy tràn xuống: “Em không cho anh nói, anh không được nói nữa.”

 

Anh lại vẫn cứ cười: “Chỉ nói thôi mà anh cũng đâu thể chết ngay được.”

 

Cô hận đến mức cắn anh, nước mắt bỗng nhiên chảy xuống, hàm răng cách lớp quần áo, vẫn cắn chặt vào trong da thịt, chỉ là không kìm được nấc nghẹn, giống như là một con vật nhỏ bị thương, không có cách nào bảo vệ bản thân.

Ng.u..n. .t.. .w.e.b.s.i.t.e. ./.

Chân mềm đi, cuối cùng quỳ xuống, ôm lấy bản thân mình, hy vọng rằng có thể cuộc tròn vào, cuộn vào đến nới mà người khác không thấy. Cô chưa từng yếu đuối như thế bao giờ, cảm thấy giống như con ốc bị mất vỏ, chỉ còn lại thân thể yếu đuối nhất không có sức lực nhất, không có bất cứ thứ gì che đậy bị lộ hết ra ngoài không khí.Cô vẫn luôn cho rằng có thể có cơ hội, nhưng anh lại tàn nhẫn như thế, vận mệnh tàn nhẫn như thế, chỉ ra cái sự thật cô sợ hãi nhất đáng sợ nhất.

 

Anh cũng xuống giường, đưa hai cánh tay ra chầm chậm ôm lấy cô: “Giai Kỳ, từ sau anh không nói nữa.”

 

Cô vốn không có cách nào khống chế bản thân mình: “Nguyễn Chính Đông, anh bắt nạt em, sao anh lại có thể bắt nạt em như thế……..” nắm lấy vạt áo anh, ngón tay run cầm cập không thể khống chế được: “Sao anh có thể bắt nạt em như thế, anh lừa em, anh làm cho em tin. Anh lừa em đến tận bước này, anh lại muốn vứt em đi. Sao anh có thể như thế, anh đã đồng ý với em, bất cứ lúc nào cũng không rời xa em, nhưng anh lừa em. Anh lừa em."

 

Anh ôm cô, chầm chậm dỗ dành cô: “Anh không nói nữa, sau này không nói nữa, anh sai rồi. Anh không nói nữa.”

 

Cô nắm chặt lấy anh, cô không có cách nào khác, chỉ có nắm lấy anh thật chặt. Nếu có thế, cứ nắm chặt anh như thế.

 

Cô biết bản thân mình không nên khóc, nhưng cô không khống chế nổi bản thân, sự đè nén bấy lâu nay dường như tràn ra sụp đổ. Cứ như thế, trước đây chính là như thế, nhưng thứ quá tốt, cô vĩnh viễn đều không thể giữ lại được.

 

Bất kể là cái gì.

 

Bất kể là người cha yên quý, hay là Mạnh Hòa Bình, đến hôm nay, cô lại sắp mất đi một người.

 

Cô cứ cho rằng, không thể bắt đầu lại, nhưng đợi đến khi cô tỉnh ngộ, tất cả lại đã sớm bắt đầu.

 

Còn cô không thể vùng ra được, trơ mắt nhìn, chỉ là hàng ngàn con dao dóc thịt dóc xương, cơ thể phải chịu cực hình đáng sợ nhất thế gian.

 

Anh dùng ngón tay lau nước mắt trên mặt cô, cơ thể cô vẫn đang run cầm cập, cúi thấp mặt, không chịu ngẩng lên, để cho anh thấy vệt nước mắt của mình.

 

Anh nói: “Giai Kỳ, đừng khóc, đang là năm mới.”

 

Anh nói: “Anh muốn em ở cùng anh, chỉ có hai chúng mình.”

 

Giai Kỳ ở bên cạnh anh cả ngày.

 

Hai người ở nhà xem phim.

 

《The English Patient》

 

Lúc nhạc nền vang lên, tiếng đàn trầm ấm mà lay động, tiếng nhạc vang lên bỗng nhiên bùng nổ cảm xúc dâng trào.

 

Dưới sa mạc mặt trời vàng rực rỡ, chiếc máy bay đung đưa cuối cùng đã xuất hiện trong tầm mắt, Giai Kỳ đang nằm trên ghế sô pha dựa vào vai của Nguyễn Chính Đông, bất giác rơi lệ.

 

Anh chỉ đưa hộp khăn giấy cho cô.

 

Cô ngấn nước mắt cười, nói: “Càng ngày càng không ra gì, xem một bộ phim cũng khóc.”

 

Anh vẫn rất thoải mái: “Sớm biết thế này đã xem một bộ phim hài rồi, “Sư tử hà đông” cũng rất hay.”

 

Giai Kỳ nói: “Bộ phim đó cũ quá rồi, mấy năm trước rồi, em muốn xem “Mãn thành tận đới Hoàng Kim Giáp”, bộ phim đó công chiếu trước Giáng Sinh, em vẫn chưa xem.”

 

Anh nói: “Phim đó không phải là phim hài.”

 

Cô nói: “ Tốn mất ba tỷ để quay vẫn không phải là phim hài à? Vậy điện ảnh Trung Quốc quả thật không thể cứu vãn rồi.”

 

Khiến cho anh cười.

 

Anh cười lên rất đẹp, toàn bộ khuôn mặt dãn ra. Khuôn mặt gày gò, nhưng vẫn rất phong lưu ngang tàng.

 

Buổi tối Giai Kỳ tự mình lái xe đưa anh về bệnh viện.

 

Đã sắp xuống khỏi đừng cao tốc, bỗng nhiên anh nói: “Chúng ta ăn cơm ở ngoài nhé, thức ăn ở bệnh viện khó ăn lắm.”

 

Cô nói: “Nhưng chúng ta đã đồng ý với viện trưởng Du rồi, phải quay lại bệnh viện đúng giờ.”

 

“Chỉ muộn mấy tiếng thôi mà, cho anh ăn một bữa cơm ngon được không, hôm nay là ngày đầu tiên của năm mới, em cũng không thể để anh đói ở trong bệnh viện chứ.”

 

Cô nói không lại anh, đành hỏi: “Vậy chúng ta đi đâu ăn cơm?”

 

Anh nghĩ một lúc, nói: “Câu lạc bộ Kim Mậu.”

 

Xa như thế, còn ở Đông Phố, phải qua sông.

 

Hơn nữa lại đắt muốn chết, lần trước đến Thượng Hải công tác với Châu Tịnh An, kết quả là khách hàng hào hiệp mời họ đến câu lạc bộ Kim Mậu ăn cơm. Chỉ nguyên đi lên nhà hàng tầng 86 thôi đã phải đổi đến ba cái thang máy, đi qua con đường như là mê cung, may mà có người phục vụ chuyên để dẫn đường.

 

Sau đó, Châu Tịnh An nói: “Lần sau có ai mời tôi ăn cơm ở đây, tôi lập tức yêu cầu đưa tôi tiền mặt là được.”

 

Giai Kỳ đưa Nguyễn Chính Đông lên lầu, bây giờ anh đi rất chậm, nhưng cô không dám đỡ anh, đành giả vờ khoác tay anh, chầm chậm đưa anh lên.

 

Nhưng không khí rất tốt, trong nhà hàng tấm kính quan sát khung cảnh bên ngoài hình vong cung trong suốt, tầm nhìn thoáng đãng. Lúc chiều tà, bên ngoài cả Thượng Hải thu vào tầm mắt, vạn trượng hồng trần những tòa nhà cao tầng san sát, còn phía xa cảng chiều hôm trầm lắng, trời đất mênh mông.

 

Ở trên quỳnh lâu ngọc vũ cao vời như thế, chỉ là nhìn xuống chúng sinh.

 

Món trên bảng hiệu là tôn nõn thủy tinh ăn vào một miếng vô cùng ngon miệng, canh hải sản tươi ngon, đĩa hoa quả lại càng đẹp mắt đến rung động lòng người.

 

Dường như Nguyễn Chính Đông rất có khẩu vị, ăn ngon miệng, đã rất nhiều ngày rồi anh không ăn như thế. Anh nói với Giai Kỳ: “Trước đây ở đây theo chế độ hội viên, vô cùng yên tĩnh, bây giờ đông khách hơn một chút. Mặc dù thức ăn ở đây rất bình thường, nhưng phong cảnh đẹp.”

 

Giai Kỳ nói: “Lấy gùi bỏ ngọc.”

 

Anh mỉm cười: “Ai bảo anh không thích viên ngọc, mà lại thích cái gùi chứ.”

 

Giai Kỳ không nói gì, bỗng nhiên anh nói: “Anh còn có một món quà tặng em.”

 

Cô nói: “Anh đã cho em quá nhiều rồi, em không muốn cái gì cả.”

 

Anh mỉm cười đưa tay ra cho cô: “Đi theo anh.”