Trở lên trên
Giai Kỳ Như Mộng - Đủ bộ>Chương 26 (tiếp)|Phỉ Ngã Tư Tồn
610 68
Chương 26 (tiếp) | Nguồn: truyenky.vn Giới Thiệu: Em đừng cho rằng anh đợi em Là do anh chưa gặp được một người tốt thôi Nếu mà gặp được, làm gì có chuyện đợi em Nhưng Vưu Giai Kỳ , đã nhiều năm như vậy anh vẫn chưa..

Giai Kỳ Như Mộng

Cập nhật: 25/01/2013


[Mục 51]Chương 26 (tiếp)

Chương 26 (tiếp)

 

 

Có người ở bên ngoài nhà hàng đợi họ, Nguyễn Chính Đông giới thiệu với cô, hóa ra là một vị giám đốc Vương phụ trách bộ phận quan hệ xã hội của khách sạn.

 

Vị Vương tiên sinh đó dẫn họ vào thang máy nhân viên đo lên lầu, sau đó đi qua phòng máy thấp nhỏ ồn ào, Nguyễn Chính Đông đi chầm chậm hơi vất vả, nhưng anh cố gắng đi rất vững, chỉ là hô hấp nặng hơn. Trong lòng Giai Kỳ khó chịu, nhưng lại chỉ có thể đi chậm lại, vốn dĩ không dám đưa tay ra đỡ anh.

 

Họ đi rất chậm, đoạn đường ngắn, nhưng đi rất lâu mới đến.

 

Lờ mờ cũng đã đoán được một chút, nhưng khi con đường hình vòm cung đó hiện ra trước mắt, cô dường như vẫn không thể tin.

 

Con đường đó không hề dài, đường hành lang hình tròn, hướng về màn đêm đen như nhung, phía cuối chỉ là trời, còn anh thì mỉm cười, đưa tay ra cho cô.

 

Cô đặt tay vào trong bàn thay anh, đi từng bước một về phía trước.

 

Anh đi vô cùng chậm, anh nắm chặt tay cô, gần như cả cơ thể đã không thể không dựa vào cô, cô nắm tay anh như thế, đi từng bước một về phía trước.

 

Đi tận đến trước chiếc cửa sổ hình vòm cung, gió thổi trên khuôn mặt nóng hầm hập của cô, còn tầm nhìn thoáng đãng rộng mở, họ đứng ở đỉnh của Kim Mậu, đứng ở đỉnh của quỳnh lâu ngọc vũ, đúng ở đỉnh của thành phố này. Dường như đang đứng trên đỉnh của thế giới phồn hoa.

 

Giữa trời và đất, là vô số tòa nhà Lục Giai Chủy, viên ngọc Đông Phương ở nơi không xa, vừa mới sáng đèn.

 

Dường như là trong chốc lát, tất cả đèn của các công trình hai bên bờ Ngoại Hoài đều lần lượt sáng lên, rực rỡ óng ánh, giống như là một viên ngọc, lóng lánh phát sáng, ánh sáng lung linh rực rỡ. Vô số những ánh đèn những ngọn đèn màu vàng, ánh đèn vẽ ra đường nét của các công trình kiến trúc, dường như là một bức tranh giấy thếp vàng tinh xảo đẹp đẽ được chạm khắc, hoa lệ đến mức dường như xa xỉ, Đông Phố hoàng kim phồn hoa ngay trước mắt.

 

Gió thổi tung quần áo của họ, tung bay phất phơ, ống tay áo hơi tung lên, còn cô dường như không nói được gì.

 

Dường như đang nằm mơ, rõ ràng biết rằng sắp xảy ra cái gì, nhưng không thể tin được, thì thầm nói: “Thời sự không hề thông báo, nói rằng tối hôm nay Thượng Hải sẽ bắn pháo hoa.”

 

Anh mỉm cười: “Đúng thế, nhưng sau này các bộ phận có liên quan đột nhiên cảm thấy, nếu tối nay không bắn pháo hoa, sẽ không thể hiện được không khí vui vẻ đầm ấm của năm mới.”

 

Quang minh chính đại, nghiêm chỉnh đến mức giống như một lời nói dối thật sự.

 

Cô không thể tin được, không biết nói gì.

 

Trong không khí bỗng nhiên truyền lại một tiếng “Phụt” nặng nề, một bông hoa màu vàng vô cùng lớn bỗng nhiên nở ra trên bầu trời đêm, càng nở càng lớn, càng nở càng sáng, dường như chiếu sáng gần cả bầu trời đêm.

 

Đẹp đẽ đến mức dường như không thể tưởng tượng nổi.

 

2,3 giây sau, lại một vang lên một tiếng nặng nề, một bông hoa óng ánh to hơn sáng lên trên bầu trời đêm, vầng sáng lóa mắt giống như là ngọc lưu ly chia cắt cả bầu trời đêm, lờ mờ dường như có vô số người đang kinh ngạc, dòng người hai bền bờ sông Đông Phố trong giây phút ấy dường như dừng lại, vô số người ngẩng đầu lên nhìn bầu trời.

 

Pháo hoa từng bông nối tiếp từng bông nở ra trên bầu trời, chiếu sáng bầu trời đêm giống như ban ngày, màu tím, màu đỏ, màu vàng, màu xanh da trời, xanh lá cây…….vô số màu sắc xen lẫn vô số vầng sáng màu vàng kim màu bạc phụt lên, giống như hoa viên rực rỡ nhất, tím ngắt đỏ tươi đặt trên bầu trời đêm đen.

Ngu.ồn. t..we.bs.it.e ./

Lại giống như là vô số những ngôi sao băng bắn tung tóe, quét lên trên bầu trời vòm cung chảy dài nhất mập mờ nhất, làm cho bầu trời đen tuyền như nhung cắt thành từng mẩu vụn vỡ lênh đênh. Dưới anh sáng rực rỡ đó, mỗi bông pháo hoa nở ra, khuôn mặt cô lại được chiếu sáng bởi ánh sáng đẹp đẽ nhất, mỗi bỗng pháo hoa tàn đi, khuôn mặt cô liền mơ hồ không rõ ràng. Dưới vô số những bông pháo hoa nở ra cùng với những lúc tàn đi, cô chỉ chăm chú nhìn, kệ cho màu sắc rực rỡ nhất của nhân gian, bày ra trước mắt khung cảnh đẹp đẽ nhất.

 

Hàng vạn người đang ngẩng đầu lên nhìn thời khắc đẹp đẽ.

 

Thành phố này trong giây phút đó, rực rỡ hào hoa, khuynh thành khuynh đại.

 

Cô chỉ chăm chú nhìn khung cảnh mỹ lệ lóa mắt dường như không phải của nhân gian đó, còn anh chỉ chăm chú nhìn cô.

 

Rực rỡ, nở rộ, sáng lên, lóng lánh……thậm chí mỗi lần tàn đi cũng đẹp đến mức mãnh liệt.

 

Anh nói: “Giai Kỳ.”

 

Khuôn mặt cô bị màu sắc rực rỡ của pháo hoa chiếu xuống làm cho mờ mờ ảo ảo, cô nhẹ nhàng dùng tay đỡ anh, một tay kia ôm lấy vai anh, để cho anh đứng vững hơn.

 

Cô ngấn lệ nói: “Thật sự quá đẹp, đẹp đến mức làm người ta không thể tưởng tượng, kiếp này em chưa từng nhìn thấy cảnh tượng đẹp đến thế.”

 

Anh nhẹ nhàng mỉm cười.

 

Kiếp này anh cũng chưa từng nhìn thấy, cảnh tượng đẹp như vậy.

 

Cuối cùng anh nói: “Giai Kỳ, em đã từng nói, đẹp như vậy, em sẽ nhớ trọn đời trọn kiếp.”

 

Đúng thế, đẹp như vậy, làm cho người ta khắc cốt ghi tâm, sẽ vĩnh viễn nhớ mãi, trọn đời trọn kiếp, vĩnh viễn.

 

“Cho nên, em nhất định sẽ nhớ anh, nhớ mãi anh.”

 

Giọng nói anh rất nhỏ: “Giai Kỳ, nếu em thật sự yêu anh, anh vĩnh viễn cũng không thể tha thứ cho bản thân mình.”

 

Cô chầm chậm quay mặt lại.

 

Vô số pháo hoa nở ra trên bầu trời đêm, còn anh nhẹ nhàng mỉm cười, thần sắc trầm tĩnh mà khoan thai.

 

“Giai Kỳ, anh rất cảm ơn em, thời gian dài trở lại đây, có em ở bên cạnh anh, anh cảm thấy rất mãn nguyện. Nhưng bây giờ anh muốn em rời xa anh.”

 

Cô hỏi: “Tại sao.”

 

Anh vẫn cứ cười, lại nói:

 

“Bởi vì anh yêu em, anh hy vọng em có thể sống hạnh phúc. Cho nên, xin em rời xa anh.”

 

“Em đến Thượng Hải, nói những lời như thế, lừa anh, cũng lừa chính bản thân mình. Rõ ràng em không có cách nào, cả đời này em cũng không có cách nào yêu người khác, nhưng em lại thuyết phục bản thân mình, cũng thuyết phục cả anh.”

 

“Có lúc em đơn độc đến dũng cảm, đến mức ngu ngốc, anh cứ nói, em có một cảm giác cô độc đến dũng cảm, anh chỉ hy vọng người con gái anh yêu, bình thường mà yếu đuối, không cần việc gì cũng tự bản than mình gánh vác, lúc có bất cứ việc gì xảy ra, đều có thể giúp cô ấy che chắn mưa bão. Có người dùng hết sức mình bảo vệ cô ấy, yêu thương cô ấy. Anh chỉ hy vọng em có thể an nhàn mà hạnh phúc, cùng với người em yêu, sống yên ổn hết nửa đời còn lại. Anh không cần em phải dũng cảm, anh chỉ muốn em hạnh phúc.”

 

Cô chỉ có thể nói: “Anh cho em rất nhiều, ở bên cạnh anh em rất vui vẻ.”

 

“Nhưng em không hạnh phúc, trên thế giới này người có thể cho em hạnh phúc, không phải là anh.”

 

Một bông pháo hoa lớn nở ra đằng sau lưng cô, nước mắt chảy tràn trên khuôn mặt cô.

 

“Cái ngày em không quay về đó, anh biết em ở cùng với Mạnh Hòa Bình. Anh nghĩ cả một ngày, cuối cùng anh cũng đã hiểu, thật ra, như thế càng tốt. Thật đấy, bởi vì anh có thể yên tâm.

 

Vầng sáng màu xanh màu tím rơi xuống, giống như là vô số ngôi sao băng, đem theo hàng vạn mảnh vỡ màu vàng, rơi lả tả trên bầu trời đêm.

 

Câu nói đó, cô lại không thể nói.

 

Cô chỉ cố chấp: “Em muốn ở bên cạnh anh, bất kể anh nói gì, em đều muốn ở bên cạnh anh. Anh đã đồng ý với em, bất cứ lúc nào, cũng không được rời xa em nữa.”

 

Cô chỉ có thể nói muốn ở bên cạnh anh, anh đã từng đồng ý với cô, sẽ ở bên cạnh cô.

 

Những lời khác, cô lại không thể nói.

 

Anh mỉm cười: “Đúng thế, anh đã đồng ý với em, nhưng anh không có cách nào làm được. Em muốn anh cho em thời gian, để em yêu anh, nhưng anh không có thời gian, cho dù anh có thời gian, em cũng không thể yêu anh như yêu cậu ấy. Sao em lại ngốc như vậy, còn cả Mạnh Hòa Bình nữa, hai người sao lại ngốc như vậy, anh vốn cho rằng anh là người ngốc nhất trên thế gian này, nhưng lại gặp phải hai người bọn em.”

 

“Chiều nay, anh gọi điện cho Mạnh Hòa Bình, anh mắng cậu ấy một trận, anh chưa từng gặp người đàn ông nào như cậu ấy, lại đưa em đến chỗ anh. Nếu anh là cậu ấy, anh có chết cũng không để cho em đi.”

 

Cô không thể nói gì, gió thổi tung tóc cô, từng sợi đập vào trên mặt, vừa đau vừa cay.

 

Nhưng câu nói đó tắc nghẹn trong cổ, không thể nào nói ra được.

 

Bất luận thế nào cô cũng không thể nói ra, cô quyết không thể nói ra.

 

“Nhưng anh thật sự cảm thấy yên tâm, bởi vì em sắp được hạnh phúc. Rời xa anh, em sẽ có thể sống hạnh phúc. Cho nên anh thật sự vui mừng, em chưa yêu anh. Nếu không thì, anh sẽ day dứt cả đời, anh sẽ cảm thấy bản thân mình có lỗi với em. Bỏ lại em một mình, cô độc sống trên thế giới này, anh hễ cứ nghĩ đến, liền cảm thấy buồn.”

 

Anh ôm cô vào lòng, giọng nói nhẹ nhàng đến mức dường như vừa mới tỉnh dậy: “Giai Kỳ, xin em tha thứ cho anh. May mà em vẫn chưa kịp yêu anh, may mà anh vẫn còn kịp, để cho em có được hạnh phúc của mình.”

 

Lần cuối cùng, anh hôn cô, nước mắt mằn mặn xen lẫn vào môi và răng, anh chuyên tâm mà quyến luyến như thế. Còn cơ thể cô lại run lên cầm cập, yếu ớt nắm lấy tay áo anh, dường như sợ rằng hễ nới lỏng, anh sẽ biến mất ngay trước mắt.

 

Còn cô không thể nói, cô không thể nói gì.

 

Anh luôn nói cô có một cảm giác cô độc đến dũng cảm, nhưng lúc này cô cảm thấy, bản thân mình dường như yên đuối đến mức dường như sắp nói câu đó ra.

 

Nếu có thể, nếu còn kịp, nếu thật sự có thể, cô chấp nhận.

 

Cô chấp nhận dùng tất cả mọi thứ của cô bây giờ, để đổi lấy.

 

Cô chỉ cần ở bên anh.

 

Bởi vì cô yêu anh.

 

Giống như anh yêu cô, toàn tâm toàn ý, dùng hết tất cả sức lức

 

Sự hạnh phúc ngày hôm nay của cô, chỉ là ở bên cạnh anh.

 

Nhưng anh lại không thể biết, cô cũng không muốn cho anh biết.

 

Cô dường như không có cách nào, còn anh dần dần rời xa cô, đôi môi anh hơi mỉm cười, đôi mắt đan phượng nhỏ dài, thanh tú mà trong veo, pháo hoa vẫn cứ nở mãi, ánh sáng pháo hoa chiếu trên đồng tử anh. Từng chùm từng chùm pháo hoa lớn nở ra trên bầu trời đêm Thượng Hải, dường như hàng vạn viên ngọc lưu ly óng ánh cắt ngang bầu trời đêm đen bóng, rực rỡ như thế, mỹ lệ như thế, chiếu sáng hai người, khuôn mặt của cả hai người.

 

“Kiếp này anh không thể nữa. Cho nên, kiếp sau anh nhất định sẽ đợi em, anh sẽ đợi em sớm hơn tất cả người khác, gặp em sớm hơn một chút.”