Trở lên trên
Giai Kỳ Như Mộng - Đủ bộ>Chương 27|Phỉ Ngã Tư Tồn
610 68
Chương 27 | Nguồn: truyenky.vn Giới Thiệu: Em đừng cho rằng anh đợi em Là do anh chưa gặp được một người tốt thôi Nếu mà gặp được, làm gì có chuyện đợi em Nhưng Vưu Giai Kỳ , đã nhiều năm như vậy anh vẫn chưa..

Giai Kỳ Như Mộng

Cập nhật: 25/01/2013


[Mục 52]Chương 27

Chương 27

 

 

Cô ở lại Thượng Hải thêm hai tuần nữa, tình hình của Nguyễn Chính Đông lúc tốt lúc xấu, vì bệnh tình tiếp tục xấu đi, không thể không dùng thuốc giảm đau với số lượng lớn, rất nhiều lúc anh đều ngủ hôn mê.

 

Bác sỹ cũng không có biện pháp gì nhiều, bệnh viện này có bác sỹ ngoại khoa chuyên về gan xuất sắc nhất cả nước, nhưng cũng chỉ có thể cố hết sức. Bởi vì là ung thư gan giai đoạn cuối, giới y học toàn thế giới cũng bó tay không có cách nào.

 

Chỉ có thể dùng thuốc giảm đau để giảm nhẹ sự đau đớn.

 

Giai Kỳ đi thăm anh, nhẹ nhàng ở lại trong phòng bệnh, Giang Tây âm thầm rời đi, còn cô cũng chỉ ngồi đó, yên lặng nhìn giường bệnh, nhìn dáng vẻ anh đang ngủ.

 

Thỉnh thoảng anh tỉnh dậy, sự đau đớn dữ dội làm cho trán anh đầy mồ hôi, nhưng nhìn thấy cô vẫn cứ mỉm cười: “Em đi đi có được không?”

 

Cô biết anh không muốn để cho cô thấy, do đó luôn gật đầu, âm thầm rời đi.

 

Anh luôn bảo cô đi đi, nhưng cô thật sự không nỡ, cho dù ở lại thêm một ngày cũng tốt.

 

Anh lại cứ bảo cô rời đi.

 

Cô chịu đựng từng ngày, bởi vì mỗi phút, mỗi giây, đều đau khổ như thế, đều đáng quý như thế.

 

Lần cuối cùng cô đến bệnh viện thăm anh, tinh thần anh thật sự không tồi, rất hiếm khi xuống giường đi lại được một lúc.

 

Anh đã rất gầy rất gầy, thể trọng giảm đi, yếu ớt dựa vào ăn uống bằng ống truyền để duy trì, đã mấy ngày rồi không thể xuống giường.

 

Nhưng hôm nay tinh thần anh tốt một cách lạ thường, đi lại một lúc trong phòng bệnh, lại mở cửa sổ để cho thoáng khí.

 

Giai Kỳ cùng anh đứng trước cửa sổ, anh nhìn ánh mặt trời đẹp đẽ bên ngoài, ấm ấm, dường như mùa xuân đã đến.

 

Anh nói: “Nhanh thật đấy, mùa xuân năm nay của Thượng Hải, dường như đến rất sớm.”

 

Cô nói: “Đúng thế, hoa cũng sắp nở rồi.”

 

Anh mỉm cười: “Vẫn là mùa đông mà, tháng giêng vẫn còn chưa hết, đợi qua một tháng nữa, mới thật sự là mùa xuân.”

 

Mùa xuân của Thượng Hải đến sơm hơn Bắc Kinh.

 

Thời gian ở đây, luôn đặc biệt vội vã.

 

Mỗi phút, mỗi giây, đều vô cùng vội vã

 

Anh nói: “Hôm nay em đi hả, anh gọi điện cho Hòa Bình, bảo cậu ấy ra sân bay đón em.”

 

Cô nói: “Ngày mai em mới đi.”

 

Anh nói: “Hôm qua em đã nói rồi, hôm nay đi, tại sao lại không giữ lời thế.”

 

Cô nói: “Ngày mai em đi.”

 

Anh nói: “Nhất định nhé.”

 

Cô nói: “Nhất định.”

 

Anh mỉm cười đưa tay ra: “Ngoắc tay.”

 

Động tác trẻ con đó, đã rất nhiều năm rồi không làm. Cô mỉm cười đưa tay ra ngoắc tay với anh, tay anh rất lạnh, vì thể trọng giảm rất nhanh, cho nên gầy tới mức xương ngón tay lộ ra rõ ràng.

 

Ngón út của cô cuối cùng ngoắc vào ngón út của anh, nhẹ nhàng lay lay.

 

Anh nói nhỏ một câu gì đó, dường như cô không hề nghe thấy.

 

Ngày hôm sau cuối cùng cô cũng rời đi, Giang Tây lái xe đưa Giai Kỳ đến sân bay, trên cả đường, hai người đều im lặng.

 

Đến tận cuối cùng, Giang Tây mới nói: “Giai Kỳ, tôi rất vui khi được quen biết cô.”

 

Giai Kỳ nói: “Tôi cũng rất vui.”

 

Ngược lại Giang Tây lại cười: “Cô xem, chúng ta cũng coi như là có duyên, nhưng kiếp này hình như duyên hơi mỏng, cho nên không thể trở thành người một nhà.”

 

Cô nỗ lực mỉm cười, nhưng không khống chế nổi, dường như luôn muốn rơi lệ.

 

“Tôi thật sự cảm thấy rất may mắn, Hòa Bình anh ấy dạy cho tôi biết, yêu một người như thế nào. Anh trai tôi dạy cho tôi biết, làm sao để dùng một cách khác đi yêu một người.”

 

“Yêu một người không chỉ là độc nhất vô nhị. Yêu một người còn hy vọng người đó hạnh phúc hơn cả bản thân mình, vui vẻ hơn bản thân mình. Giai Kỳ, có một dạo tôi rất đố kỵ với cô, nhưng bây giờ tôi cảm thấy, nhất định tôi có thể tìm được người đó của tôi, yêu tôi giống như Hòa Binh hay là anh trai tôi đã yêu cô, độc nhất vô nhị như thế, kiên định như thế, bất kể có thể đạt được cái gì, nhưng vẫn cho đi cố chấp mà không hối hận.”

 

Cô cười nhẹ: “Cô yên tâm đi, tôi sẽ chăm sóc tốt cho anh ấy. Anh trai tôi cũng rất kiên cường, sáng sớm hôm nay tôi đi thăm anh ấy, anh ấy còn nói, bảo cô lúc đi đừng khóc, còn nữa, lúc kết hôn đừng quên gửi thiếp mời cho anh ấy, anh ấy còn chuẩn bị một phong bao vô cùng đặc biệt cho hai người. Còn nữa, sau này con của hai người, nhất định phải nhận anh ấy làm cha nuôi, còn nữa, anh ấy còn bảo hai người đừng quên anh ấy, để cho Mạnh Hòa Bình phải ghen cả đời này. Thật là phiền phức, đúng không?

 

Giai Kỳ tưởng tượng Nguyễn Chính Đông nói những lời đó, cười đến mức nước mắt lã chã chảy xuống.

 

Giang Tây nói: “Anh trai tôi không cho cô đến bệnh viện thăm anh ấy, cũng không có nguyên do gì khác, chỉ vì sáng nay anh ấy phải điều trị bằng hóa chất, anh nói điều trị bằng hóa chất rất khó coi, không muốn để cho cô thấy, thật đấy.”

 

Giai Kỳ cứ gật đầu: “Tôi biết.”

 

Cuối cùng đã đến sân bay, Giang Tây đậu xe ở bãi đỗ xe, nói: “Tôi không tiễn cô vào trong nữa, tôi sợ nhất là nhưng trường hợp tiễn người khác ra sân bay, tôi sợ tôi sẽ khóc, tôi là con người của công chúng, nữ phát thanh viên nổi tiếng, khóc sẽ có thể bị đưa lên báo với thời sự.”

 

Giai Kỳ cứ gật đầy: “Tôi biết.”

 

Giang Tây giang hai cánh tay ra, dùng sức ôm lấy cô: “Giúp tôi hỏi thăm Mạnh Hòa Bình nhé, hai người phải bảo trọng đấy.”

 

“Tôi biết.”

 

“Giai Kỳ, tạm biệt.”

 

“Tạm biệt.”

 

Giang Tây nhìn Giai Kỳ đi vào sân bay, đến tận lúc Giai Kỳ dần dần biến mất sau tấm cửa kính, cả cơ thể cô trong chốc lát dường như bị rút hết sức lực, mềm nhũn, dựa vào trong xe, ngay cả ngón tay cũng không thể giơ lên được.

Ng.u..n. .t.. .w.e.b.s.i.t.e. ./.

Không ngờ cô đã làm được, cô cứ cho rằng, bản thân mình không thể làm được, bản thân mình trong bất cứ giây phút nào, sẽ không kìm được khóc lớn.

 

Điện thoại cứ reo lên.

 

Cuối cùng cô nghe máy.

 

“Giang Tây, tôi là thư ký Trương. Hay là cô về bệnh viện một chuyến đi, rát nhiều việc hậu sự cần phải bàn bạc với cô. Còn có một ít di vật của Đông Tử, cần phải xử lý. Từ sáng sớm hôm nay đến bây giờ, thủ trưởng vô cùng đau buồn, truyền thuốc không vào, tôi thật sự lo lắng cho sức khỏe của thủ trưởng cũng sẽ trong chốc lát sụp đổ mất, hy vọng cô có thể khuyên khuyên ông ấy.

 

Sáng sớm nay, cô và cha mẹ ở trước giường bệnh của anh, câu cuối cùng anh nói là: “Đừng cho cô ấy biết.”

 

Cô cứ gật đầu: “Ngày mai em đi tiễn cô ấy, anh à, em đồng ý với anh, quyết không để cho cô ấy biết, để cô ấy yên tâm ra đi.”

 

Giai Kỳ đi váo sân bay, đại sảnh sân bay ồn ào, vô số người đi đi lại lại, đài phát thanh đang phát một thông báo, có tiếng cười của trẻ con, còn có tiếng xe đẩy lướt qua, ồn ào như thế, náo nhiệt như thế, thế giới này, vẫn cứ ồn ào náo nhiệt như trước. Cô cúi thấp đầu đi thật nhanh, cứ cúi thấp đầu.

 

Giai Kỳ làm xong thủ tục rất nhanh, sau đó lên máy bay.

 

Ngồi xuống ghế của mình, đợi đến tận lúc máy bay cất cánh.

 

Lúc tiếng bánh xe trượt đi từ chậm đến nhanh, lúc máy bay cất cánh, lúc máy bay thoát khỏi lực ly tâm, cuối cùng cô ngẩng đầu.

 

Người ngồi bên cạnh là một bà mẹ trẻ, và con của cô ấy, đứa bé trai khoảng tầm 4,5 tuổi, sau khi tháo dây an toàn, liền trèo lên trèo xuống, hiếu kỳ dò xét xung quanh, không hề chịu an phận.

 

Cuối cùng, giọng nói non nớt của đứa bé, nói rất nhỏ, vụng trộm hỏi mẹ của mình: “Mẹ ơi, mẹ nhìn cô kia kìa, sao cô ấy cứ khóc, cứ khóc thế?”

 

Người mẹ trẻ nói nhỏ dỗ dành: “Ngoan nào, cô ấy nhất định rất đau, cho nên mới khóc.”

 

Anh không muốn cho cô biết, cô sẽ không biết. Anh muốn cô yên tâm ra đi, cô sẽ yên tâm ra đi.

 

Anh muốn cô yên tâm, cô cũng muốn làm cho anh yên tâm.

 

Cô vinh viễn không quên, tối hôm đó ở bệnh viện, cô đứng trước phòng bệnh. Nhìn vào từ kẽ hở rộng 2,3 tấc, khung cảnh hẹp hẹp giống như trong phim, Cả cơ thể Nguyễn Chính Đông đang chìm sâu vào trong chiếc ghế sôpha, chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt nghiêng của anh, chắc chắn là anh đã ngồi đó rất lâu rồi, bởi vì điếu thuốc mà anh ngậm trong miệng đã có một đoạn tàn thuốc rất dài, cũng vẫn chưa rơi xuống. Dường như cô không dám động đậy, chỉ có nhìn theo ánh mắt anh ngó vào trong, trên bàn trà nhỏ đặt chiếc bình giữ nhiệt, thân bình màu vàng nhạt, bên trên còn trang trí hai con vịt con bằng len, dưới ánh đèn màu vàng cam, ấm áp giống như là hai cuộn len nhỏ.

 

Cũng không biết là qua bao lâu, anh mới ngồi dậy, Giai Kỳ cho rằng anh sẽ đứng dậy, nhưng anh chỉ dập điếu thuốc, lại châm một điếu nữa, quẹt diêm châm lửa.

 

Đốm lửa nho nhỏ, chiếu trên khuôn mặt anh, màu xanh thậm vừa mới đung đưa, lại bị anh dập tắt.

 

Anh đưa tay ra, dùng ngón tay trỏ chạm vào hình hai con vịt được chạm trổ bên ngoài chiếc bình giữ nhiệt, động tác rất nhẹ, giống như đó là hai con vịt thật sự, đầu ngón tay lần theo đường viền hai cuộn len đó, cẩn thận tỉ mỉ. Một lúc sau, cũng không biết là nghĩ đến cái gì, mỉm cười một mình.

 

Lúc anh cười rất đẹp, khóe mắt chìm sâu vào trong mái tóc, đường viền môi cong lên, độ cong dịu dàng.

 

Giai Kỳ cúi đầu dựa vào cánh cửa, bỗng nhiên rơi nước mắt.

 

Anh nói: “Sao em lại quay lại?”

 

Cô nói: “Em không đợi được anh.”

 

Thật ra anh luôn ở đó, từ đầu đến cuối anh đều ở đó, chỉ cần cô quay đầu lại, cô sẽ có thể nhìn thấy anh.

 

Anh luôn đợi cô.

 

Qua thời gian lâu như vậy, cô mới biết, hóa ra đã sớm từ thời khắc đó, cô gặp được anh.

 

Nét chữ anh mạnh mẽ lưu loát: “Giai Kỳ, cuối cùng đã đợi được em về nhà.”

 

Anh nói: “Kiếp này anh không thể, cho nên, kiếp sau anh nhất định sẽ đợi em, anh đợi em sớm hơn tất cả người khác, gặp em sớm hơn một chút.”

 

Cô lại không thể nói, thật ra cô đã gặp anh, trong lúc anh đợi cô, cô thật sự đã yêu anh.

 

Nhiều năm nay, cô dùng khoảng thời gian rất dài rất dài, mới học được kết thúc, mới học được bắt đầu yêu lại một người.

 

Nhưng anh lại không thể ở đó, anh lại không có thời gian cho cô.

 

Lúc cuối cùng, anh cho ràng người cô yêu không phải là anh, cho nên, anh yêm tâm rời xa.

 

Như thế, cô làm cho anh yên tâm rời xa bản thân mình.

 

Đến cuối cùng em đã yêu anh, nhưng em vĩnh viễn cũng sẽ không nói cho anh biết, bởi vì em sợ anh cảm thấy không kịp, sợ anh cảm thấy có lỗi.

 

Sợ anh sẽ áy náy với em, sợ anh sẽ cảm thấy không yên tâm

 

Anh luôn đợi em, còn em, sẽ dùng cả đời này để nhớ anh.

 

Lúc ngón tay út của anh ngoắc vào ngón tay út của cô, anh nói: “Một trăm năm, không được thay đổi.”

 

Anh và cô giao hẹn một trăm năm, cô sẽ không thay đổi, cô sẽ nhớ mãi, nhớ mãi, một trăm năm.

 

Nước mắt giống như là con cua nhỏ, hung ác bò qua từng tấc trên mặt cô.

 

Cô sẽ nhớ mãi.

 

Một trăm năm của anh và cô.

 

Đứa bé không kìm được, nghiêng đầu nhìn. Một lúc lâu sau, bỗng nhiễn nghĩ ra, lấy nửa gói khăn giấy từ trong túi, đưa cho Giai Kỳ: “Cô đừng buồn, mẹ cháu nói, lúc cô buồn, người yêu thương cô sẽ càng buồn hơn. Cho nên mỗi lần cháu ngã, mặc dù rất đau rất đau, nhưng cháu không bao giờ khóc, bởi vì cháu sợ hễ cháu khóc, mẹ cháu sẽ càng đau lòng hơn.”

 

Giai Kỳ nhận lấy túi khăn giấy, vẫn rơi nước mắt, nhưng cố gắng mỉm cười: “Cảm ơn cháu.”

 

Cô nhất định sẽ chăm sóc tốt cho bản thân mình, bởi vì nếu cô đau lòng, vậy người thương yêu cô, sẽ còn buồn hơn cô.

 

Cô nhất định sẽ sống hạnh phúc, bất kể là lúc nào, ở đâu, đều sẽ hạnh phúc.

 

Cô đã đồng ý với anh, nhất định phải làm cho bản thân mình hạnh phúc.

 

 

Ngoại truyện: Kỷ Niệm

 

“……đã từng sống ở đây……….cở sở giáo dục chủ nghĩa yêu nước……..”

 

Bời vì cách quá xa, giọng nói giảng giải hơi đứt quãng, tất cả những đứa trẻ đều nắm bàn tay bé nhỏ của nhau, vì là học sinh lớp 1, lần đầu tiên tham gia hoạt động như thế này, nên rất hưng phấn, rõ ràng là không kìm được cứ tranh luận cứ ồn ào không ngừng. Bời vì trật tự rất tốt, dần dần cũng theo kịp người giới thiệu đi về phía trước.

 

“Kỷ Niệm!” Một đứa bé trai không kìm được quay đầu lại trách móc: “Cậu giẫm vào chân tớ rồi………..”

 

“Xin lỗi nhé………….”Kỷ Niệm là một đứa bé gái, đôi mắt to nhấp nháy, giống như là hai quả nho mọng nước: “Triệu Tiểu Vĩ, tớ không cố ý.”

 

Đứa vé trai toét miệng cười: “Không sao.”

 

Nhưng Kỷ Niệm chỉ ngẩng đầu lên, nhìn bức ảnh đen trắng trên tường một cách chăm chú: “Chiếc nhẫn này mẹ tớ cũng có một cái.”

 

“Cái gì hả?” Đầu Triều Tiểu Vị kề sát lại gần, Kỷ Niệm chỉ cho cậu ấy xem: “Chiếc nhẫn vàng trên tay cô này nè.”

 

Những bức ảnh cũ dán chằng chịt khắp tường, bức đó là lớn nhất, thiếu nữ với mái tóc ngắn mỉm cười nhìn vào ống kính, khoan thai ngồi ở đó, hai tay đan vào nhau tự nhiên, lộ ra chiếc nhẫn có kiểu dáng đặc biệt đó. Cả bức ảnh đã bị nhuốm màu lờ mờ ố vàng của thời gian, nhưng từng chi tiết nhỏ vẫn rất rõ nét, ngay cả hoa văn khắc trên chiếc nhẫn đó cũng có thể nhìn thấy rõ ràng. Chỉ cách tấm kính chắn, hai đứa trẻ nhỏ bé nhón chân lên, nỗ lực muốn nhìn rõ hơn nữa, cho nên chiếc mũi của hai đứa bé dính vào mặt tấm kính, đè bẹp xuống.

 

“Mẹ tớ có một cái.” Kỷ Niệm nói nghiêm túc: “Giống y hệt ấy.”

 

“Đây là di vật văn hóa,” Triệu Tiểu Vĩ lắc đầu nói: “Cái của mẹ cậu chắc chắn là mua sau này. Di vật văn hóa không có bán, đều là của quốc gia.”

 

Kỷ Niệm lại nhón chân lên nhìn lúc lâu, giọng nói khẳng định: “Cái của mẹ tớ thật sự giống y hệt cái này, tớ nhìn nhiều lần rồi mà. Nhưng mẹ không đeo trên tay, mẹ buộc vào một sợi dây đỏ, đeo lên cổ.”

 

Triệu Tiểu Vĩ nói: “Nhưng tớ thấy các cô khác còn cả cô giáo Trương, đều đeo nhẫn trên tay mà, sao mẹ cậu lại đeo nó trên cổ hả?”

 

Câu hỏi đó đúng là hỏi khó Kỷ Niệm rồi, cô bé mở to mắt nghĩ một lúc, cuối cùng nhụt chí: “Tớ không biết.”

 

“Mấy học trò ở phía sau,” Cô giáo dẫn đoàn cuối cùng đã phát hiện ra hai đứa trẻ đang nói chuyện thì thầm.

 

“Triệu Tiểu Vĩ, Kỷ Niệm, đừng để tụt lại phía sau, đến đây, bắt kịp đoàn.”

 

Hai đứa trẻ trả lời một tiếng, lập tức chạy theo đuổi kịp các bạn cùng lớp.

 

Hoạt động của buổi chiều chỉ là thăm quan cơ sở giáo dục chủ nghĩa yêu nước, sau khi chiếc xe của trường đưa những đứa trẻ về trường, cũng đã sắp là lúc tan học, về phòng học điểm danh xong đúng lúc tiếng chuông tan học vang lên.

 

Cổng trường toàn là phụ huynh đến đón con về, Kỷ Niệm vừa nhìn đã nhận ra mẹ, gọi giòn tan: “Mẹ ơi!” Xách cặp xách chạy như bay đến. Mẹ của cô bé cười ôm chầm lấy cô bé, sau đó dắt tay cô đến bãi đỗ xe, Kỷ Niệm mở cửa xe vứt cặp xách vào ghế sau, bản thân mình lại ngồi vào ghế phụ bên cạnh mẹ, người đi lại trên cả con đường đa phần đều là những đứa trẻ tan học về, bên đường lại là xe đón học sinh, trong chốc lát dường như bị tắc nghẽn, mẹ của cô vừa chậm chậm quay đầu xe, vừa cười nghe con gái kể chuyện hôm nay ở trường.

 

Những học sinh đi qua đường ở phía đầu đường nườm nợp không ngớt, do đó dừng xe lại, yên lặng chờ đợi. Con gái vừa quay đầu lại liền nhìn thấy sợi dây màu đỏ nho nhỏ đó trên cổ mẹ, bỗng nhiên nhớ lại câu hỏi lúc chiều mà Triệu Tiểu Vĩ nói, không kìm được hỏi: “Mẹ ơi, sao mẹ lại buộc chiếc nhẫn đó vào sợi dây, đeo lên cổ ạ? Những cô khác đều đeo trên tay mà.”

 

Mẹ cô bé sững sờ một lát, mới nói: “Bởi vì…….bởi vì trên tay mẹ đã đeo nhẫn kết hôn rồi.”

 

“Ồ!” Kỷ Niệm cười tươi: “Con biết rồi. Nhưng mẹ cũng có thể đeo trên tay phải mà.”

 

Mẹ cô bé kiên nhẫn giải thích cho Kỷ Niệm: “Bởi vì tay phải cả ngày phải làm rất nhiều việc, đeo nhẫn sẽ không tiện, có thể bị vướng vào đồ, giống như đồng hồ của chúng ta vậy, đều là đeo trên cổ tay trái.”

 

“Mẹ, còn nữa…….” Giọng nói oang oang của Kỷ Niệm nhẹ nhàng như ngọc: “Hôm nay con thấy một chiếc nhẫn y hệt cái của mẹ, là ở trong nhà kỷ niệm cũ, trên tường có một bức ảnh rất lớn, người ở trên bức ảnh đó đeo một chiếc nhẫn y hệt của mẹ……..”

 

Hoàng hôn mùa hè, mặt trời dần dần lặn xuống phía sau những khe hở giữa các tòa nhà cao tầng, dường như trái đất ngừng chuyển động, chỉ trong một giây đó, tất cả ngừng lại, chỉ có đầu óc trống rỗng, sau đó, trong giây lát sự nhớ nhưng dâng trào như thủy triều.

 

Kiếp này, kiếp này, cô chầm chậm ngẩng đầu, kiếp này cô sẽ không cho phép mình rơi lệ nữa, bởi vì có một người, anh ấy sẽ đau lòng.

 

Cô sẽ sống thật tốt, sống hạnh phúc, yên ổn sống nốt kiếp này, phải thể nghiệm tất cả hạnh phúc, bởi vì, anh sẽ biết, anh sẽ đau lòng, cho nên, cô càng phải sống thật tốt, khiến cho bản thân mình sống hạnh phúc, sống tốt từng ngày, từng giờ, từng phút.

 

Cô đeo nhẫn lên cổ, bởi vì như thế, bởi vì nó kề sát tim, nó sẽ đập cùng với tim cô, cùng với mạch máu, cùng đập, nó sẽ mãi mãi ở đó, giống như anh, mãi mãi ở đó.

 

Cô nhất định sẽ sống hạnh phuc, yên yên ổn ổn, thể nghiệm一一tất cả những việc tốt đẹp nhất của kiếp này, tất cả xúc cảm trong sinh mệnh.

 

Cô sẽ sống tốt từng ngày, từng giờ, từng phút, cho đến tận lúc anh, cười tươi từ nơi xa, cho đến tận lúc anh, nhất định đều phải biết.

 

Chiếc xe cuối cùng chầm chậm lướt đi, vững vàng lái qua đường, không lâu sau chuyển vào đường chính, hòa vào dòng người cuồn cuộn.

 

“Mẹ, chúng ta đến sân bay à?”

 

“Đúng thế, đến lúc chúng ta đến sân bay, cha con chắc cũng xuống máy bay rồi.”

 

Kỷ Niệm vui mừng hứng khởi: “Mẹ ơi, mẹ đoán xem lần này cha sẽ đem quà gì về cho con? Cha không có sáng tạo gì cả, có khi lại là búp bê cũng nên……….”

 

Trọn bộ