Trở lên trên
Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé! - Đủ bộ>Chương 46|Lùn Siêu Tốc
110 1
Chương 46 | Tóm tắt truyện:Tạ Tuấn Phong: là một thiếu gia, trùm mafia khét tiếng, một người hoàng tử lạnh lùng, tính cách lệch lạc & chưa hề tin vào một tình yêu đích thực. Trương Đình Đình: là một người con..

Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé!

Cập nhật: 14/07/2016
Tác giả: Lùn Siêu Tốc


[Mục 71]Chương 46

- Bé Mơ, đem bản thiết kế này edit cho chị nha!

- Khang, mẫu trang sức hôm qua của em tuyệt lắm!

- Chào chị Trang, trông chị thật rạng ngời. Đúng là fashionable!

Mọi người trong công ti hơi thắc mắc nhìn cô, ánh mắt dò xét. Đúng là hôm nay, tâm trạng cô cảm thấy tốt hơn hẳn. Công việc dù có bừa bộn tới đâu, chỉ cần nhìn vào món trang sức đang đeo trên ngón áp út, cũng làm cô thấy mình như được bay bổng, chẳng còn tí áp lực gì cả. Đó là chưa kể lát tan làm, còn cùng hắn đi chọn đồ cưới. Nhất định cô phải trở thành một cô dâu xinh đẹp nhất mới được.

- Chị Lan, chị Lan!

Tiếng của cái Mơ cắt đứt dòng suy nghĩ của cô. Hơi giật mình nhìn nàng sinh viên thực tập đang cầm lấy tay trái của cô.

- Em phát hiện, bữa nay chị đeo nhẫn nha. Nhẫn cưới luôn í!

Kể ra con bé cũng tinh mắt đấy chứ. Chỉ một câu nói thôi đã làm mọi người trong công ti nhốn nháo hết cả.

- Ra là vậy nên trông cứ hớn ha hớn hở!

- Phải phải, rửa đi chị ơi!

- Đúng rồi, nhất định phải rửa, sếp ơi!

Cô cười khổ, chị Trang nhân cơ hội này kêu gọi mọi người đình công:

- Đề nghị sếp cho nhân viên chúng tôi một bữa ra trò, xem như ngày kỉ niệm sếp chuẩn bị về dinh!

Nhân viên của cô đúng thật là, riết rồi cứ lì ra, không biết ai là sếp ở đây nữa. Dĩ nhiên cô cũng muốn mọi người có môi trường làm việc thật thoải mái. Nếu ép uổng họ chắc cũng chẳng nghe. Thôi thì chiều họ một lần vậy!

- Lần này thôi đấy!

Mọi người phấn khởi kéo nhau ra quán, hành hạ cho kì bằng được cái ví tiền của cô.

Ăn uống no nê, ai về nhà nấy. Mỗi mình cô là quay về công ti, đợi hắn đến rước.

Kể cũng lạ, thường ngày cô cứ cảm thấy xây công ti ở khúc đường hơi vắng người này lại tốt, rất yên tĩnh lại hợp phong thủy. Giờ thì cứ thấy lạnh sống lưng thế nào, bảo vệ thì 11h mới đến ca trực, trong lúc này, cô cứ có cảm giác bị theo dõi, chiếc ô tô đỏ cứ bám lấy mình.

Ng.u..n. .t.. .w.e.b.s.i.t.e. ./.

Cầm điện thoại soạn từng tin nhắn:"Anh tan làm chưa? Em đang đợi!" chưa kịp nhẫn nút gửi, cô không hiểu từ đâu có một luồn điện nhỏ giật từ phía sau, rồi cô gục hẳn.

- Đem nó lên xe nhanh lên!

Chiếc xe từ từ lăn bánh đi mất. Cô không biết mình đã làm gì nên tội. Chỉ biết chưa kịp tỉnh đã có người đánh thức bằng gáo nước lạnh.

- Đây là đâu?

Cô hơi mắt nhắm mắt mở, cố nhìn xem đó là ai, thì thấy cô gái đứng trước mặt mình, bên cạnh là hai gã to con, mặt đầy sẹo, xăm trổ đầy mình.

- Nơi cho mày về với cát bụi đấy!

- Thy Thy đấy à? Em làm gì thế? Thả chị ra!

Cả người cô hơi đau nhức, tay chân dường như bị trói chặt. Đã vậy còn bị Thy tát một bạt tai khiến cô đau điếng.

- Ai chị em với mày? Vì lúc đó muốn tiếp cận anh Phong, tao mới làm vậy để mày và con ngu Mộc Linh chém giết nhau thôi. Nào ngờ con đó ngu level max rồi. Cái thứ mềm lòng, hơi tí là nhường với chả nhịn, tao đếch ưa!

- Em nói thế mà nghe được à?

Ả nhếch mép khinh bỉ nhìn cô. Ánh mắt sắc lạnh, chẳng giống như cái lần đầu cô gặp tại nhà Linh. Thy Thy hiện tại và lúc đó, đối nghịch hoàn toàn.

- Tao không chỉ nói thôi đâu. Còn hành động nữa kìa.

- Các người làm gì vậy? Thả tôi ra, có ai không? Cứu tôi với! Cứu..um..um...

Hai tên đứng cạnh như hiểu ý, lập tức dùng băng dính để tránh tiếng ồn của cô.

- Bye bye, một lát tao sẽ đến "thăm hỏi" mày, cục cưng ạ!

Nói rồi, ả cùng hai tên kia đi mất. Để lại cô trong căn phòng tối ẩm ướt với lũ chuột bọ và đầy sự khó chịu. Những suy nghĩ và ám ảnh cứ bám lấy cô chẳng rời, không biết giờ này hắn đang làm gì? Có biết cô đã bị bắt hay không? Hay là cô phải chết trong căn phòng ghê rợn này?

Trong khi đó, có người vội rời công ti đến chờ cô, vậy mà thấy công ti vắng tanh. May sao gặp bảo vệ đến phiên trực, hắn xuống xe hỏi:

- Chú à, mọi người trong công ti tan làm hết rồi à?

- Vâng, thường thì giờ này không có ai đâu cậu. Tôi đến để trực!

Không biết vợ hắn đi đâu mất tăm, nhìn vào phía bên trong cổng công ti, hắn thấy một vật thể khá thân quen.

- A, chú khoan hẵng đóng cổng. Đợi tôi vào một lát!

- Ra nhanh nhá cậu!

- Vâng!

Rồi hắn ta phóng vào nhặt chiếc điện thoại, phát hiện dòng tin nhắn vội vẫn chưa kịp gửi. Nhanh chóng chạy ra kêu bảo vệ mở camera. Hình ảnh thu được nổi bật cô gái đang bị người đằng sau dùng kẹp điện làm cho bất tỉnh. Bảo vệ không khỏi lắp bắp:

- Đâ..đây...là...c..cô Lan mà...

Hắn im lặng, cố gắng tua lại xem biển số xe rồi lần ra manh mối.

Đang dầu sôi lửa bỏng, tiếng chuông điện thoại vang lên, là số của Ngọc Lam. Đang gấp nên hắn tắt máy, không hiểu hôm nay em gái hắn cứ điện mãi, đành bất lực bấm nghe.

- Anh hai, chuyện lớn rồi!

- Chuyện gì?

- Mẹ...mẹ...

- Bà ấy làm sao anh không quan tâm!

Hắn toang tắt máy, đầu dây bên kia vội vàng tuông một tràng:

- Chị Lan đang ở chỗ mẹđấy! Anh nhanh chóng thương lượng đi. Em lo lắm!

- Sao?

- Trăng sao gì nữa? Anh nhanh chóng đi đi!

Nghe được tin xấu, hắn vội vàng lái xe đến địa chỉ mà Lam đã nhắn. Trong lòng thấp thỏm không yên, lời dặn dò từ ông nội của Nam cứ hiện rõ lên:

- "Sắp tới cháu Lan sẽ gặp chuyện liên quan đến thế giới ngầm. Ta nghĩ cháu biết phải làm gì!"

- "Ông có biết cụ thể khi nào không?"

- "Chuyện này ta không nắm rõ được. Nếu là công việc của cháu, tuyệt đối đừng để con bé dính dáng vào!"

Hắn lo cho cô, nên cố gắng giải quyết tất cả những chuyện nguy hiểm, kể cả Nam cũng không thể biết được những việc hắn đang làm, cũng như cuộc trò chuyện giữa ông và hắn.

Chắc bây giờ cô sợ lắm, đang cầu mong hắn đến đón cô về. Không được, giây phút này phải thật sự bình tĩnh, tự nhủ với lòng rồi hắn gia tăng hết tốc độ, rốt cuộc cũng đã đến nơi trú ngụ của băng đảng Eagle. Đúng như đã sắp xếp trước, bọn đàn em đã chờ sẵn ở lúc nào.

- Chào cậu Phong. Bà lớn đang đợi cậu!

- Tránh ra!

Hắn kinh tởm nơi này, những con người ở đây cũng không ngoại lệ. Một bọn mọi rợ không bao giờ có tình người, cũng phải thôi, sâu này rau nấy cơ mà?

Đi sâu vào bên trong, một người đàn bà xinh đẹp, tóc uốn bồng bềnh, màu môi trầm, diện chiếc áo lông phối cùng chiếc váy đen đang phì phào trong mùi thuốc lá nồng nặc. Thấy hắn, bà vẫn nở nụ cười, có điều trông chẳng thật tâm tẹo nào.

- Chào con trai, đã lâu rồi không gặp! Khỏe chứ?