Trở lên trên
Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé! - Đủ bộ>Chương 47. Lần Theo Dấu Vết|Lùn Siêu Tốc
110 1
Chương 47. Lần Theo Dấu Vết | Tóm tắt truyện:Tạ Tuấn Phong: là một thiếu gia, trùm mafia khét tiếng, một người hoàng tử lạnh lùng, tính cách lệch lạc & chưa hề tin vào một tình yêu đích thực. Trương Đình Đình: là một người con..

Heo Ngốc, Làm Vợ Anh Nhé!

Cập nhật: 17/07/2016
Tác giả: Lùn Siêu Tốc


[Mục 72]Chương 47. Lần Theo Dấu Vết

- Khỏe hay bệnh hoạn cũng chả cần bà quan tâm!

- Dạo này con máu lạnh quá đấy Phong ạ!

Hắn nhếch mép cười khinh bỉ con người này. Bà ta nói hắn máu lạnh ư? Nhưng đối với hắn, ít ra hắn không máu lạnh đến nỗi bỏ con thơ để chạy theo trai.

Bà chậm rãi rời khỏi ghế, bước xuống ôm lấy đứa con mà mình đã không gặp bấy lâu. Nào ngờ, lại bị đẩy ra.

- Hãy cho mẹ một cơ hội đi Phong. Mẹ thương con nhưng con chẳng bao giờ hiểu cho mẹ cả.

- Bà thương tôi? Thương đến nỗi cho người đến đánh đàn em của tôi, bắn lén khiến tôi bị thương. Bà nghĩ tôi là M hay sao mà thương kiểu đó?

Bà hơi ngạc hiên. Con trai bà nói có người bắn lén, quấy phá? Bà nhớ đã dặn dò dù thế nào cũng phải mời cậu Phong nguyên vẹn, không bị thương tích về cơ mà?

- Nghe mẹ giải thích, mẹ không hề sai người đến đụng chạm vào băng của con. Còn nữa, dù cho mẹ có là hổ dữ thì mẹ cũng không bao giờ nỡ nhìn con bị thương đâu!

Lời bà thốt ra, nghe cứ như thật. Hắn thấy bản thân có chút gì đó cảm động. Nhưng vẫn không thể tha thứ việc mà bà đã bỏ đi. Mặt cứ thản nhiên, lạnh lùng:

- Bà đừng nói nữa! Bây giờ tôi hỏi. Đình của tôi đang ở đâu?

- Đình? Mẹ nghe nói con bé tên Lan cơ mà?

- Không việc gì tôi phải giải thích với bà. Người tôi hỏi chính là cô ấy!

Cứ ngỡ dụ được hắn vào đây, mẹ con có thể hiểu nhau hơn. Thế mà bà đã lầm, con trai bà vẫn còn hận bà lắm.

Bất lực nhấn điện thoại gọi cho Thy Thy. Lúc này, ả đang cùng bọn đàn em chuẩn bị màn rạch mặt.

- Đình Đình, mặt mày mà xấu. Anh Phong sẽ hết yêu mày thôi!

- Ưm...ưm...

Cô nhìn thấy con dao trên tay Thy Thy, trong lòng không khỏi run rẩy.

Ngu.ồn. t..we.bs.it.e ./

Không biết muốn làm gì cô?Cây dao gần kề sát mặt, chuông điện thoại vừa reo. Thy Thy mất hứng, dừng lại việc vừa làm. Đầu dây bên kia chính là mẹ nuôi:

- Thy Thy hả?! Con bé Lan ấy đâu?

- Nó đang ở nhà kho, mẹ ạ!

- Dẫn nó lên đây nhá! Phong đến rồi!

- Vâng!

Có lẽ âm lượng điện thoại của Thy lớn chăng? Chính cô nghe thấy cái tên Phong, trong lòng cũng cảm thấy an tâm hơn.

- Chị hai. Bà lớn nói gì vậy ạ?

- Mẹ kêu chúng ta đem con bé này rời vào căn nhà trong khu rừng ở ngoại ô!

Gì chứ? Chẳng lẽ Phong cũng ở đấy hay sao? Rõ ràng, cô nghe thấy gì mà dẫn lên cơ mà? Sao lại rời đi?Cô gắng kêu lên, để hắn đến cứu. Gía mà bọn này không chơi bịt miệng có phải hay hơn không?

- Con nhỏ này ồn quá. Tụi mày cho nó liều thuốc mê hộ tao!

Hai người đàn ông to cao nghe lời, lấy kim tiêm, cô cố gắng vùng vẫy. Khổ nổi, con gái chân yếu tay mềm. Lại một thân một mình, sao có thể bì kịp sức của phái mạnh được chứ? Chưa kể họ tận hai người!

Thuốc ngày một ngấm, xung quanh cô trở nên mờ mịt, ánh mắt từ từ đóng lại. Lí trí ngắn không cho cô ngủ. Vậy mà cơ thể cứ lừ đừ. Rồi cô gục lúc nào không hay.

-----------------

- Sao lâu thế?

Hắn nóng nảy đi qua đi lại. Mẹ của hắn khá bất ngờ. Một người nổi tiếng máu lạnh như con bà, lại có thể đứng ngồi không yên vì một đứa con gái sao?

- Thằng Chột, xuống nhà kho tìm mấy đứa nó cho bà!

Chột vâng vâng dạ dạ, vội chạy xuống. Tầm nửa tiếng sau lên, mặt mày tái mét, miệng lắp ba, lắp bắp.

- B..bà ơi! Kh...không...thấy!

- Cái gì?

Bà hoảng hốt, điện thoại lại cho Thy Thy. Nào ngờ, điện thoại báo thuê bao không liên lạc được. Phong đứng đấy nghe tin xấu, nổi điên, muốn thiêu đốt mọi thứ.

- Bà...tại bà mà ra. Huy động lực lượng tìm cô ấy ngay cho tôi. Tôi nói rồi đấy! Cô ấy có mệnh hệ gì, bà đừng có mà ân hận!

Hắn cầm điện thoại, định kêu Nam triệu tập đàn em đến tìm kiếm. Chưa kịp bấm số, đã nghe thấy tiếng ô tô ở bên ngoài.

- Bà lớn! Bên ngoài có bọn của băng nào đến phá!

- Đi ra xem!

Tưởng chừng, sắp xảy ra biến cố to tát. Cũng may là Nam dẫn binh đoàn tới.

- Sao mày biết mà đến đây?

- Thằng kia, mày còn coi tao là bạn không? Mày nghĩ tự giải quyết là cách tốt sao? Cũng may, Lam nói cho tao biết đấy!

Hắn cười như không. Nam hiểu ý, giơ điện thoại lên cho hắn xem.

- Tao mở định vị rồi. Mày xem này! Giờ mình chỉ cần đi theo hướng thôi!

Nói rồi, ai nấy đều lên xe, theo sự chỉ dẫn của Nam. Mọi người đều đi đến một khu rừng, cây cối um tùm, khó xác định hướng. Đành chia nhau thành 3 tốp, rẽ theo ba hướng.

Mẹ của hắn dĩ nhiên rất lo lắng cho con trai cưng, cũng kêu người đi theo hướng của hắn.

- Tại sao mày biết tao ở đây?

- Mày thật là. Cũng nhờ Ngọc Lam nghĩ xa, đã bàn kế với Mộc Linh trước rồi. Hai em ấy đến nói với tao cho người gài máy nghe trộm ở điện thoại con Thy Thy. Ban đầu, tao nghĩ không việc gì. Rồi cái hôm mày nằm viện ấy, vô tình gặp thằng Lâm mà hồi xưa kiếm chuyện với Đình nhà mày và con Thy Thy che kín mặt từ trong khoa tâm thần đi ra! Nhìn hai đứa giống giống nhau thế nào ấy? Thấy nghi nghi, tao kêu thám tử điều tra, thì ra là anh em!

Như lời của Nam nói, thì một trong hai đứa, sẽ có đứa bị dấu hiệu tâm lí? Liệu đó có phải là Thy Thy?

- Nam, phóng xe nhanh nhanh. Tao lo lắm!

- Yes, sir!

Anh gia tăng tốc độ, một lúc, phát hiện được chiếc xe đỏ mang biển số quen thuộc. Hắn mừng rỡ:

- Mày bám vào chiếc xe đỏ đằng trước! Tao tin, cô ấy đang ở trên đó!