Trở lên trên
Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi - Còn tiếp>Chương 2270 : Thánh Đạo Vùng Lên.|Nga Thị Lão Ngũ Thần
910 383
Chương 2270 : Thánh Đạo Vùng Lên. | Nhóm dịch: Friendship Nguồn: Mê Truyện Thiếu gia bị bỏ rơi, vốn tựa gốc là ‘Tối cường khí thiếu’, nội dung bắt đầu thế này: Khi Diệp Mặc (nhân vật chính) bỗng nhiên tỉnh lại, mới phát hiện tất cả..

Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Cập nhật: 05/10/2014


[Mục 2284]Chương 2270 : Thánh Đạo Vùng Lên.

 

Chương 2270 : Thánh đạo vùng lên.

 

Thần thức che phủ trời đất của Diệp Mặc quét ra, ngữ khí đột nhiên lạnh lùng nghiêm nghị hẳn lên:

 

- Các tộc còn lại muốn xâm lấn Thánh Đạo giới ta cứ lên đi, Nhân tộc Thánh Đạo giới ta trước nay không e ngại bất kỳ cuộc xâm lấn nào. Nếu như muốn rời khỏi chiến trường, lập tức tránh ra một bên, đồng thời chuẩn bị cho tốt đồ vật bồi thường.

 

Cho dù là Diệp Mặc không nói những lời này, các tiểu tộc này cũng đã thấp thỏm lo âu bắt đầu lui ra phía sau, hiện tại Diệp Mặc nói ra những lời này, hầu như là trừ Hải tộc ra, tất cả các tiểu tộc đến đây đều mang theo chiến hạm gia tăng tốc độ lui ra phía sau. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn, bên ngoài Thánh Đạo giới rộng mở không gì sánh được như trong hư không vậy, chỉ còn lại chiến hạm của Hải tộc, lẻ loi đứng nguyên chỗ cũ.

 

Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc nhiều hơn Nhân tộc nhiều, thậm chí còn có Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế, thế nhưng Diệp Mặc không có chỉ rõ những cái này, La Thanh Hà cũng không có hỏi. Y tin tưởng Diệp Mặc làm như vậy nhất định là có thâm ý, lúc này cái y cần làm là tiêu diệt hết toàn bộ chiến hạm đến xâm phạm của Hải tộc.

 

La Thanh Hà xoay người cao giọng nói với mấy trăm vạn tiên sĩ Nhân tộc phía sau:

 

- Lời nói vừa rồi của tông chủ, ta nghĩ tất cả mọi người đều nghe. Nhân tộc ta không xâm phạm bất cứ chủng tộc nào, thế nhưng bất cứ chủng tộc nào cũng đừng nghĩ đến chuyện xâm phạm Nhân tộc ta. Hải tộc hết lần này đến lần khác đến xâm lấn Thánh Đạo giới của Nhân tộc ta, giết vô số tiên sĩ của Nhân tộc ta, La Thanh Hà ta tại đây nói rõ, nợ máu phải trả bằng máu, giết...

 

Cùng với một tiếng “giết” của La Thanh Hà quát ra, vô số tiên nhân Nhân tộc lao ra khỏi đại trận hộ giới của Thánh Đạo giới, điều khiển chiến hạm cùng các loại pháp bảo phi hành, nhằm phía chiến hạm của Hải tộc. Đinh Giới càng gương mẫu dẫn đầu, phóng ra pháp bảo của mình chạy ào vào trong quân của Hải tộc.

 

Tất cả mọi người đều hiểu ý của Diệp Mặc , Nhân tộc muốn trưởng thành muốn lớn mạnh, muốn che chở Thánh Đạo giới, nhất định phải trải qua một trận máu tanh, không có những thứ này, chỉ dựa vào một mình Diệp tông chủ, Nhân tộc vĩnh viễn cũng không cách nào chân chính một lần nữa quay lại hàng ngũ các tộc lớn trong hư không.

 

Diệp Mặc phát ra tuyên ngôn chiến đấu, tiên nhân Nhân tộc không chút do dự lao tới, tiên sĩ Hải tộc lúc này mới bắt đầu kinh hoảng lên. Trước đó bọn họ đánh đều là đại chiến kiểu đè ép, cũng là khí thế như cầu vồng, nhưng bây giờ trận chiến đấu này lại không còn là đè ép đối thủ nữa, mà ngược lại, khí thế của bọn họ trái lại bị tiên sĩ Nhân tộc áp chế lại.

 

Thao Phủ thấy Diệp Mặc làm thật, vẻ mặt thoáng cái trở nên hung ác nói rằng:

 

- Đạo Nguyên Thánh Đế của bọn ta nhiều hơn Nhân tộc, ta cũng không tin đánh không lại bọn hắn, Hải tộc ta cũng không phải thứ mặc cho người ta chém giết.

 

Khi gã nói ra những lời này, đã ép buộc chính mình quên đi sự tồn tại của Diệp Mặc. Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc nhiều hơn Nhân tộc, hơn nữa lại không chỉ nhiều hơn gấp đôi, Thế nhưng Diệp Mặc có thể giương mắt nhìn Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc tàn sát Nhân tộc sao?

 

Khi những người chung quanh và đám người La Thanh Hà đang trong trận chiến nhìn thấy Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc, còn có những Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế đều không tự giác mà thực lực giảm sút, thậm chí bị Hóa Đạo Thánh Đế của Nhân tộc chém giết, đều hiểu ý của Diệp Mặc.

 

Diệp Mặc quả nhiên sẽ không nhìn Đạo Nguyên Thánh Đế Hải tộc tàn sát bừa bãi, hắn căn bản cũng chưa có cho những Đạo Nguyên Thánh Đế của Hải tộc này cơ hội nữa là.

Ngu.ồn. t..we.bs.it.e ./

Nhưng cũng chỉ như vậy, Diệp Mặc chỉ trói buộc Đạo Nguyên Thánh Đế cùng Bán Bộ Hỗn Nguyên Thánh Đế này. Về phần những tiên sĩ còn lại của Hải tộc, Diệp Mặc cũng không có động thủ.

 

Nhân tộc muốn phát triển, hiển nhiên không phải chỉ dựa vào một mình hắn. Sau này trong con sông dài dằng dặt của năm tháng, có lẽ sẽ thường xuyên phát sinh các loại chuyện như thế này, hắn không có khả năng mỗi một lần đều có mặt ở Nhân tộc. Nhân tộc vừa mới một lần nữa chấn hưng lại, cũng cần một lễ rửa tội.

 

Tu luyện vốn chính là từng bước chông gai, nếu như dưới tình huống ưu thế như thế này, Nhân tộc còn không thể thắng, thì Nhân tộc xác thực là cũng nên xuống dốc.

 

Mấy trăm vạn tiên sĩ đang chiến đấu, vô số chiến hạm quần lấy nhau, hào quang pháp bảo, tiếng thần nguyên nổ tung cùng với huyết vụ bay ngang dọc, cấu thành một màn tiên sĩ đại chiến ác liệt. Mỗi thời mỗi khắc đều có vô số tiên sĩ ngã xuống, đều có hư không chiến hạm tan rã, cũng có vô số pháp bảo bị người cướp đoạt.

 

Diệp Mặc trong lòng thầm sợ hãi, sức chiến đấu hiện tại của Nhân tộc quả nhiên không bằng Hải tộc. Đây là hắn đã trói buộc Thánh Đế từ Đạo Nguyên trở lên của Hải Tộc, hơn nữa Nhân tộc nhân số nhiều hơn Hải tộc rất nhiều, lúc này mới chiếm một ít ưu thế. Nếu như hắn không có mặt, có thể nói Thánh Đạo giới dưới liên quân của các tộc sẽ lấy tốc độ nhanh nhất mà tan thành mây khói.

 

Tiên sĩ chiến đấu có mấy trăm vạn, thế nhưng những kẻ bàng quan còn nhiều hơn.

 

Mắt thấy tiên sĩ và chiến hạm của Hải tộc càng ngày càng ít, Nhân tộc tuy rằng cũng ngã xuống rất nhiều tiên nhân, nhưng ưu thế lại càng ngày càng rõ ràng. Tất cả các tiên nhân quan sát cuộc chiến đều biết, Hải tộc lần này xâm lấn, chiến hạm cùng tiên sĩ toàn quân bị diệt, không có nửa phần cơ may sống sót.

 

Quả nhiên dưới công kích khí thế như cầu vồng của Nhân tộc, gần nửa ngày thời gian, tiên sĩ đến đây xâm lấn của Hải tộc toàn quân bị diệt, không có người nào sống sót. Chiến hạm cùng tiên nhân tham chiến của Nhân tộc, sau khi thu thập chiến trường, dưới sự dẫn dắt của La Thanh Hà, cấp tốc lui về Hạm Thần Ổ.

 

Mấy ngàn vạn người vây xem lặng lẽ không nói năng gì, Thánh Đạo giới Nhân tộc trên thực tế cũng không lớn mạnh, nhưng bọn họ có một Hỗn Nguyên Thánh Đế mạnh mẽ là Diệp Mặc.

 

Lần này đến đây xâm lấn Thánh Đạo giới không phải chỉ có một tộc, mà là có hơn mười tộc, thế nhưng Diệp Mặc lại tha cho các chủng tộc còn lại, chỉ tiêu diệt Hải tộc.

 

Nguyên nhân Diệp Mặc muốn tiêu diệt sạch Hải tộc rất đơn giản, Hải tộc không phải một lần khiêu khích Thánh Đạo giới Nhân tộc, hơn nữa lại đã từng xuất động chiến hạm xâm lấn Thánh Đạo giới, thậm chí còn giết rất nhiều tiên nhân Nhân tộc. Lần này khi Hải tộc trở lại xâm lấn, Diệp Mặc quả quyết tiêu diệt tất cả các tiên sĩ cùng chiến hạm đến đây xâm lấn của Hải tộc, điều này hiển nhiên là để cảnh cáo.

 

Các tộc bàng quan trong lòng đều thầm kinh hãi, nếu như lần đầu tiên Hải tộc đến đây xâm lấn Thánh Đạo giới Nhân tộc, bọn họ tham gia, vậy lần này kết cục của bọn họ có thể sẽ giống như Hải tộc.

 

Ở chỗ xa xa Ngao Hưng Đằng của Long tộc khá là thân quen với Diệp Mặc thở dài nói rằng:

 

- Nếu như Văn Đức Thủy biết có ngày hôm nay, nói không chừng sẽ hối hận vì trước đây hạ lệnh.

 

Người chung quanh đều hiểu rõ ràng Ngao Hưng Đằng nói vậy là có ý gì, Văn Đức Thủy lúc trước ở Long tộc tham gia Hỗn Nguyên đại điển của Ngao Hi, trên đường đã từng ra một mệnh lệnh. Mệnh lệnh kia là gì thì hiện tại tất cả mọi người đều đã biết, chính là yêu cầu Hải tộc đang tiến công Thánh Đạo giới rút đi.

 

Ý của Ngao Hưng Đằng là trước đây nếu như Văn Đức Thủy không hạ mệnh lệnh này, thì Thánh Đạo giới trước đây cũng đã bị diệt vong rồi.

 

Ngao Quỳ cười lạnh một tiếng:

 

- Văn Đức Thủy sẽ không hối hận, y hẳn là thấy may mắn vì trước đây đã hạ cái lệnh đó.

 

Ngao Hưng Đằng nghe Ngao Quỳ nói vậy xong, lập tức hiểu ý của Thánh Quân Long tộc này. Văn Đức Thủy trước đây nếu như không hạ mệnh lệnh, Thánh Đạo giới xác thực có khả năng đã bị tiêu diệt. Thế nhưng một khi Diệp Mặc trở về, thấy Thánh Đạo giới bị diệt, Hải tộc cũng không cách nào sinh tồn được. Thì Hải tộc bị tiêu diệt có thể cũng không phải chỉ là trăm vạn tiên sĩ này, mà là toàn tộc.

 

Thánh Đạo giới có Diệp Mặc, sớm muộn sẽ có một ngày khôi phục, mà Hải tộc bị diệt, sẽ triệt để biến mất trong phiến vũ trụ hư không này.

 

Diệp Mặc chờ La Thanh Hà dẫn dắt tiên sĩ Nhân tộc lui ra phía sau, trực tiếp đứng ra cao giọng nói:

 

- Các vị Hỗn Nguyên tiên hữu, Đạo Nguyên Thánh Đế các tộc dẫn đội, nếu như không chê, ta bằng lòng làm chủ Thánh Đạo Tông, mời mọi người cùng đi Thánh Đạo giới uống một chén tiên trà.

 

Diệp Mặc vừa tiêu diệt trăm vạn tiên sĩ Hải tộc đến xâm phạm, hiện tại lại chủ động mời Hỗn Nguyên Thánh Đế các tộc, không có một Hỗn Nguyên Thánh Đế nào cự tuyệt. Không chỉ nói rất nhiều chủng tộc hiện tại cũng đều sợ hãi không ngớt, vẫn còn thiếu nợ Thánh Đạo giới vô số thần tinh cùng thần linh mạch. Cho dù là trung lập, cũng không dám không nể mặt Diệp Mặc.

 

Hỗn Nguyên Thánh Đế các tộc cùng Đạo Nguyên Thánh Đế đi đầu, đều lần lượt bảo chiến hạm tiên sĩ của bọn họ lui về, đồng thời hết sức khiêm tốn kính cẩn chào hỏi Diệp Mặc, bước vào bến tàu của Hạm Thần Ổ, tiến vào Thánh Đạo giới.

 

Thấy Hỗn Nguyên Thánh Đế các tộc, cùng Đạo Nguyên Thánh Đế đỉnh cao của các tộc đều đi theo phía sau tông chủ Thánh Đạo Tông - Diệp Mặc, tiến vào Thánh Đạo giới. Một số tiên nhân tuổi tác cực lớn biểu tình kích động khó mà hình dung nổi, bọn họ tụ tập cùng nhau, đều cảm thấy mãn nguyện vì sự hưng thịnh của Thánh Đạo giới.

 

Chư Ôn Mậu của Húc Nguyệt Thánh Đạo càng kích động không gì sánh được, y đã chứng kiến Thánh Đạo giới phồn hoa rồi xuống dốc, y một lần nữa chứng kiến Thánh Đạo giới thịnh vượng trở lại.

 

Lôi Nguyệt Hà hiểu tâm tư của Chư Ôn Mậu, cô nắm chặt tay Chư Ôn Mậu nói rằng:

 

- Nếu như không có Diệp tông chủ, chúng ta cũng sẽ không thể cùng nhau.

 

Chư Ôn Mậu cố sức gật đầu:

 

- Phải, không chỉ nói Thần Nữ Thánh Môn không cho phép muội cùng ta bên nhau, ngay cả kẻ thù của Húc Nguyệt Thánh Đạo cũng sẽ không để cho chúng ta xây dựng lại Húc Nguyệt Thánh Đạo.

 

Dừng một cái, y lại cảm khái nói rằng:

 

- Xây dựng lại Húc Nguyệt Thánh Đạo cũng tốt, Diệp tông chủ không chỉ khôi phục Thánh Đạo giới, mà còn khiến Thánh Đạo giới một lần nữa phồn hoa hưng thịnh. Cho dù là thời điểm khi năm Hỗn Nguyên Thánh Đế trước đây của Thánh Đạo giới còn, cũng không có được phồn hoa cùng uy nghiêm như ngày hôm nay.

 

Mấy tiên nhân lớn tuổi nghe Chư Ôn Mậu nói vậy, đều vây qua đây phụ họa. Trước đây Thánh Đạo giới có năm Hỗn Nguyên Thánh Đế, thế nhưng Thánh Đạo giới cũng không an ổn, không nói năm Hỗn Nguyên Thánh Đế kia đấu đá lẫn nhau, cho dù là Thánh Đạo giới ở chính giữa các tộc trong vũ trụ hư không, cũng không có địa vị như ngày hôm nay.

 

Hỗn Nguyên Thánh Đế các tộc, cũng sẽ không tôn kính khách sáo đối với Diệp tông chủ của Nhân tộc như ngày hôm nay. Mãi đến lúc này, bọn họ mới chính thức tin tưởng Thánh Đạo giới sẽ vùng lên.